Hai chiếc bánh chưng ngày Tết

Hai chiếc bánh chưng ngày Tết

5 sao 5 / 5 ( 56 đánh giá )

Hai chiếc bánh chưng ngày Tết

↓↓
Rồi nó thưa dần đi cùng thằng Tí. Mỗi lúc buộc trâu ngoài đồng, nó lại ù té chạy về nhà để hỏi tôi những chữ nó lỡ quên. Có lúc, tôi đang xách vữa, nó cũng vù vù chạy lại gọi tôi ầm ĩ, làm tôi có lúc còn tưởng có chuyện gì xảy ra. Ai dè, nó quên mất chữ ấy phát âm thế nào.

Tôi với con Nhi từ đó, ngày càng thân hơn. Thằng Tí hình như có vẻ buồn. Nó giận tôi ra mặt. Về nhà, nó lẳng lặng ăn cơm, không nói năng gì với tôi. Tôi hỏi nó, nó đều đáp lại cho có. Tối ngủ, nó cũng nằm cách tôi một góc rộng, để chừa ra nửa cái giường ở giữa, hai đứa hai góc. Tôi hiểu ý, tìm cách xa xa con Nhi. Tôi kêu nó học quen rồi thì tự học đi. Tôi không dạy nó nữa. Con Nhi buồn trông thấy. Nó vẫn đến tìm tôi. Tôi lấy lý do bận không gặp nó. Rồi có bữa, chiều đi làm về, tôi thấy nó ngủ gật cạnh đống rơm trước cửa nhà tôi, tay vẫn cầm cuốn vở viết. Bố nói nó bỏ chăn trâu, đến từ sáng đợi tôi, nhưng không chịu vào nhà. Nó đòi chờ tôi về. Tự nhiên, tôi thấy thương nó quá chừng. Kể ra, tôi cũng thích thích nó. Tính con Nhi dễ thương lắm. Chỉ có điều, tôi biết thằng Tí thích nó, tôi lại là anh, nên tôi nhường nó. Chẳng lẽ anh lại đi tranh với em. Mà con Nhi quen thằng Tí trước. Tôi được đi học nên cũng hiểu đạo lí trước sau lắm. Nghĩ thương nó, tôi dìu con Nhi vào nhà. Nó mếu máo: "Sao anh Tường không thích chơi với Nhi nữa. Anh Tường không dạy Nhi nữa sao sau này Nhi trở thành cô giáo được. Huhu. Huhu". Nghĩ đến cái ước mơ bé nhỏ xa vời của nó. Nghĩ đến cả ước mơ bị chôm vùi của mình trước đây, tôi không nỡ từ chối nó nữa. Tôi lại dạy học nó như trước. Đến đây thì thằng Tí ghét tôi ra mặt. Nó không cho con Nhi vào nhà tôi nữa. Vậy là mỗi lần học, con Nhi với tôi lại phải ngồi cạnh đống rơm trước nhà đọc bài. Không thì phải trốn ra đồng, vừa chăn trâu vừa học. Có lần, tôi với con Nhi đang học. Tôi cười vì nó đọc sai: nó cứ nhớ "chữ ơ có mũ chữ ô có râu" thì thằng Tí ném quả ối cắn dở từ trong nhà ra trúng phóc đầu tôi. Đầu tôi sưng u như trái ổi. Con Nhi lườm thằng Tí rách mắt. Nó chính thức tuyên bố ghét thằng Tí từ đấy. Bố về lại mắng thằng Tí. Nó đâm ra thù hằn tôi nặng hơn. Đến lúc này thì tôi chẳng biết làm cách nào để nó khỏi ghét tôi nữa.

Gần dịp Tết, tự nhiên người tôi nổi lên một số nốt mụn. "Có lẽ tôi bị dị ứng". Bố nhìn những nốt đỏ rồi bảo tôi. Bố bảo để bố đi hỏi người ta xem chữa như thế nào bố đi lấy lá thuốc về đắp cho. Con Nhi thì cứ nhìn tôi thương thương. Nó cứ luôn miệng hỏi tôi có ngứa hay đau không. Nó mang cho nhà tôi hai cái bánh chưng – hai cái bánh đầu tiên nhà nó gói. Sau một trận mắng, cuối cùng nó cũng bắt được mẹ nó cho luộc trước hai cái mang cho tôi. Nó biết tôi và thằng Tí đều thích ăn bánh chưng. Nó bảo tôi: "Ráng ăn là hết mụn". Nó còn bảo quý nhất nó mới mang cho đấy. Dù rất thích bánh chưng, tôi vẫn để dành, chờ thằng Tí ăn cùng nữa.

Không hiểu sao, càng ngày mấy nốt mụn của tôi càng to, mẩn đỏ và ngứa hơn. Đợt này gần tết, bố bận cày bừa cho nhà người ta nên kêu thằng Tí đưa tôi sang nhà bác Hậu – thầy thuốc trong làng khám. Tôi nằm trong buồng, người khó chịu vì mẩn. Thằng Tí ở ngoài chăm chú nghe bác Hậu nói về bệnh tình của tôi. Nó đưa tôi về rồi bảo: "Bác ấy bảo không sao đâu. Mày ăn bánh chưng là khỏi". "Thật hả? Ăn bánh chưng là khỏi sao?". "Ừ. Tao nhường mày cả hai bánh con Nhi cho đó. Mày ăn cho mau khỏi còn dạy con Nhi học bài. Tao không ghét mầy với nó nữa rồi". Tự nhiên, mắt tôi ậng ậng nước. Nó tốt với tôi quá. Thế mà có lúc, tôi định giành con Nhi của nó. Tôi là một thằng anh tồi.

Về nhà, nó bóc bánh, bắt tôi cố ăn bằng hết. Trưa với tối, nó khoán tôi phải ăn xong thì nó cho tôi thêm cả chục viên bi xanh của nó nữa. Tôi đồng ý. Ăn cho bằng hết. Nghĩ không phần nó miếng nào cũng tội tội. Nhưng tôi lỡ ăn hết rồi biết sao. Tối hôm ấy, tôi với nó chơi bi thật vui. Như chưa hề có lúc nó ghét tôi.

Sáng hôm sau, tự nhiên người tôi nổi đỏ khắp người. Mụn chi chit chì chịt. Toàn những mụn to. Đỏ, ngứa, rát và đau. Kèm cả theo sốt. Tôi nằm li bì, người đau đớn đến khó tả. Con Nhi thấy tôi sợ quá, chạy đi gọi bố tôi. Bố đang cày dở, vội dắt trâu về xem tôi thế nào. Sờ trán tôi, sờ người tôi, đều nóng như lửa đốt. Con Nhi, thằng Tí đều hốt hoảng, lo lắng. Bố trườm khăn lên trán, lên người tôi. Rồi mời bác Hậu đến khám. Bác hỏi kĩ càng tình trạng của tôi rồi nói cơ thể tôi nóng, dễ nổi mụn, phải kiêng đồ nếp. Vậy mà tôi còn ăn hẳn hai cái bánh chưng, nóng bộc phát thành mụn khắp người kèm theo nóng quá phát sốt. Nếu không tiêm, không đỡ được. Tôi phải tiêm mất ba ngày thì mới đỡ.

Thằng Tí, tối hôm ấy, bị bố đánh cho một trận. Biết tôi phải kiêng mà còn cho tôi ăn hẳn hai cái bánh chưng. Còn tôi bị mắng.
Bếp rượu

Bếp rượu

Ngày nào đó có thể bếp không còn đỏ lửa, ngày nào đó có thể không còn những trăn

22-06-2016
Gia đình

Gia đình

Đáng tiếc, thế gian không có bán thuốc hối hận. Thời gian không chờ một ai. Cuộc

23-06-2016
Con có quyền hạnh phúc

Con có quyền hạnh phúc

Người ta thường nghĩ tình yêu thay đổi hết mọi tật xấu của con người, có tình yêu

22-06-2016
Người mẹ yếu đuối

Người mẹ yếu đuối

- Có phải mẹ qua laị với ông Thành bấy lâu nay đúng không, con ghét mẹ? *** Là con

22-06-2016
Làm chồng khổ thật

Làm chồng khổ thật

Để trở thành một ông chồng tân tiến, biết chia sẻ và tạo điều kiện nghỉ ngơi cho

23-06-2016
Thiên Thần của mẹ

Thiên Thần của mẹ

"Cái thai chưa được 3 tháng, cháu nên quyết định giữ lại đứa bé hoặc bỏ

22-06-2016
Thư chưa gửi chị

Thư chưa gửi chị

Một góc tối trong căn gác nhỏ đơn sơ, một khoảng lặng bao trùm một vùng đất "lắm

22-06-2016
Bà ơi, cháu đã về

Bà ơi, cháu đã về

Bà có sáu người con nhưng mỗi bố là con trai lại đi thoát ly . Các cô lớn lên lần

23-06-2016
Ngốc thế

Ngốc thế

  Người đâu mà ngốc thế không biết! *** "Nè, Nam làm cái gì vậy hả?". Giọng nhỏ

22-06-2016
Chị

Chị

Sài gòn vào ngày đầu đông, nắng nhạt dần, những cơn mưa bất chợt len lỏi từng góc

23-06-2016
Anh yêu em Sơ mi trắng

Anh yêu em Sơ mi trắng

Còn với cô, cô luôn chọn cho mình chiếc áo sơ mi trắng của nam, cảm giác một thân

23-06-2016
Chiều nay mưa

Chiều nay mưa

Cơn mưa lại về trước ngõ làm ủ dột cả một buổi chiều. Mưa thường đến với

22-06-2016
Chờ để yêu

Chờ để yêu

Giờ thì tôi cũng đã tự cảm thấy cuộc sống rất có giá trị, cuộc sống còn rất

22-06-2016
Không thể nói yêu em

Không thể nói yêu em

Và khi chứng kiến em gục ngã trên vai người con trai khác tôi hiểu rằng giá như chưa bao

22-06-2016

Polaroid