Polly po-cket
First Love

First Love

5 sao 5 / 5 ( 56 đánh giá )

First Love

↓↓
Mối tình đầu là gì? Là chút ngây ngô của một ánh nhìn, chút rạo rực của một trái tim, chút mơ màng của một tâm hồn hay sự lưng chừng của một mảnh duyên?

***

First LoveTải về

Hà An vơ vội đống đồ trên bàn nhét vào trong cặp và nhanh chóng chạy ra khỏi phòng thi tìm lũ bạn cùng lớp so kết quả. Lần nào kiểm tra xong là y rằng các cửa lớp lại ồn ào tiếng trao đổi. Thấy bóng Di - đứa bạn thân ở cửa phòng thi bên cạnh, nó cố chen khỏi đám đông và chạy về phía cô bạn. Bỗng...

Uỵch...Cả người nó ngã nhào về phía trước vì vướng phải chân ai đó. Chợt khuỷu tay bị ai nắm lấy, người đó cúi xuống hỏi nó:

"Cậu không sao chứ? Sao lại vội vàng như vậy?"

Ngước mặt lên, tim nó đập lệch một nhịp. Là Hải Dương – hotboy của khối, người luôn đứng đầu trong các kì thi khảo sát chất lượng. Nó ấp úng:

"À..tớ không sao...!"An sốc ba lô lên vai rồi đứng dậy.

"Chắc lại đi tìm ai để so kết quả đúng không?" Dương cười hiền.

Nó gật đầu: "Tớ làm nhưng mà không chắc lắm.Tính hỏi mấy người bạn xem sao."

Dương hơi cau mày: "Đi hỏi lung tung như thế thì chỉ lo lắng hơn thôi. Sao ngố thế?" Rồi cậu quay người bước đi, còn nó thì cảm thấy mặt mình nóng ran, tim đập loạn xạ như đang chơi trống.

Đây là cuộc nói chuyện đầu tiên của nó và Dương từ khi học cấp 2 đến giờ, vì hai đứa học khác lớp. Từ năm lớp 6 nó đã biết đến cậu ấy rồi. Dương học giỏi và có vẻ ngoài khá cuốn hút .Như bao bạn nữ khác, An rất thần tượng cậu ấy. Vậy mà đến năm lớp 9 nó mới được nói chuyện cùng, còn trong tình trạng rất "có duyên" nữa.

***

Cuối cấp, nhà trường tổ chức cho học sinh khối 9 đi du lịch. Địa điểm du lịch có rừng núi và suối. Thấy đám bạn rủ nhau xuống suối chơi, nó cũng vội chạy theo.Lúc bước xuống suối, nó không may trượt chân nên bị ngã trên một tảng đá. Có ai đó ở đằng sau nói với giọng hốt hoảng:

"Cẩn thận đấy, chỗ này có rêu trơn lắm."

An quay lại đằng sau thì thấy Dương cũng đang tiến lại chỗ mình. Nó lúng túng đứng dậy và chạy qua chỗ đám bạn, tim nó đập rất nhanh. Nó cố hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh rồi nhanh chóng phủ định "Không được suy nghĩ linh tinh. Là ai thì cậu ấy cũng sẽ nhắc như vậy thôi."

Di từ đâu chạy đến kéo nó tiếp tục chuyến "cuốc bộ trên núi". Được một quãng cái chân mỏi nhừ bắt đầu biểu tình dữ dội. Và...Dương chỉ đi phía trên nó vài bậc thang, cậu ấy đi cùng một người bạn cùng lớp. An cố tình đi chậm lại, một phần vì chân rất mỏi, một phần phải chăng là vì ai đó. Đến đoạn núi dốc, Chi đột nhiên kéo mạnh tay nó chạy , vượt qua Dương và anh bạn kia. Tiếng Dương bỗng vang lên ở đằng sau:

"Chạy chậm thôi không ngã đấy!"

An quay lại thì thấy cậu ấy đang nhìn nó, nó đỏ mặt rồi chạy nhanh theo bước chân của Di.

Và trong suốt chuyến du lịch ấy, hình như Dương chỉ ở đâu đó quanh chỗ nó. Vì lần nào nó nhìn xung quanh cũng thấy cậu ấy...đang nhìn nó. Nó vội vàng nhìn sang chố khác, một cảm giác gì đó lạ lạ xuất hiện, An không thể gọi tên. Nhưng nó vẫn chẳng dám khẳng định điều gì cả, mọi thứ vẫn còn quá mơ hồ. Xung quanh có nhiều người như vậy, biết đâu cậu ấy đang nhìn một ai khác.

***

Chuyến du lịch kết thúc, học sinh khối 9 bắt đầu việc ôn thi cấp ba đầy căng thẳng. Nó và Di vẫn hay ra hành lang đứng vào mỗi giờ ra chơi. Vì từ hành lang tầng ba có thể phóng tầm nhìn ra rất xa, bao quát được nhiều thứ.

Nhưng từ sau chuyến du lịch đó, cửa lớp bên cạnh bỗng thường xuyên xuất hiện một người cũng hay ra "hóng gió". Trước nay Dương rất ít khi ra khỏi lớp, còn An thì hầu như tiết nào cũng ra cùng Di. An lén nhìn Dương thì bất ngờ bắt gặp ánh mắt Dương cũng đang nhìn nó. Nó bối rồi quay đi, lúc sau quay lại thì vẫn tiếp tục đối diện với ánh mắt ấy. Rồi giờ ra chơi nào cũng vậy, vẫn là chút lơ đãng thả ánh mắt đi hoang, nó bắt gặp ánh mắt của cậu.

Và từ đó, có con nhóc tôi nào cũng nằm nghĩ vẩn vơ. Nó nghĩ về cái điều mà nó đang tự suy diễn. Nghĩ về một người có cái tên Hải Dương – ánh mặt trời của biển.

***

Có lần nó trốn trong lớp đọc báo không ra ngoài hành lang, Di từ đâu chạy đến huých nhẹ vào tay nó và chỉ ra ngoài cửa sổ. Dương đang đứng ở đó, nhìn xuống sân trường. Còn An thì ngồi ngay cạnh cửa sổ nên nhìn thấy ngay. Đây là lần đầu tiên cậu ấy đứng ở đó, cũng đúng vào lần nó không ở ngoài hành lang. Nó vui lắm!

Nó nhận ra sự thay đổi trong cảm xúc của mình. Hình như, nó đã không còn thần tượng cậu ấy như trước nữa. Mà nó thích cậu ấy rồi!

***

An còn hay đi về cuối lớp, và có lẽ Dương cũng vậy. Vì lần nào nó với cậu ấy cũng cùng đi xuống cầu thang khi chỉ còn lác đác vài học sinh, dĩ nhiên là cả Di nữa. Nó còn hay dắt xe từ lán xe ra sân trường cùng thời điểm với cậu ấy nữa.

Có lần, vừa ra khỏi cửa lớp thì thấy Dương và mấy cậu bạn lớp bên vẫn chưa ra về. Một người đột nhiên đẩy Dương về phía trước:

"Hà An kìa...ra đi...còn ngại cái gì nữa." Thế rồi cả đám phá lên cười.

Dương quay lại nhìn An cười nhẹ, không nói gì.

***

Bài khảo sát thi thử cấp 3 kết thúc, điểm toán của An rất kém. Ra xem điểm đúng lúc Dương cũng đang ở đó, cậu ấy thấy nó thì liếc qua thật nhanh và quay lưng bước đi thẳng vào lớp. Giờ ra chơi sau đó, nó không thấy Dương. Ra về, An cố lán lại thật lâu để không phải gặp cậu ấy. Vậy mà lúc cũng Di xuống lán xe, Dương vẫn ở đó. Một thứ cảm xúc chợt trào lên trong lòng An, nó không kìm nén nổi, một giọt nước mắt lăn dài. Nó chạy thẳng ra sân thể dục, nó sợ cậu ấy thấy nó khóc.

Sau hôm ấy, nó không còn đủ can đảm để đối diện với Dương. Nó cố ra về thật sớm, lấy xe thật nhanh để khỏi chạm mặt. Nhưng khi ngoái đầu lại, Dương đứng ở ngay sau nó. Giật mình, An chạy thật nhanh, hình như nó sợ, một điều gì đó vô hình. Có lẽ Dương nhận ra nó đang tránh mặt cậu ấy. Di nói cậu ấy không ra hành lang giờ ra chơi nữa rồi, lúc về cậu ấy cũng ra rất sớm. An buồn so.
Bước qua quá khứ

Bước qua quá khứ

Tôi thật sự chẳng biết làm gì để vơi đi những cắn rứt ngoài việc trừng phạt

23-06-2016
Y.Ê.U

Y.Ê.U

"Mày biến khỏi thành phố này ngay đi" Nay chủ nhật, lại mới có 6h sáng hơn chút xíu

22-06-2016
Nụ cười của gió!

Nụ cười của gió!

Gia đình Uyên gặp bao nhiêu chuyện như vậy nhưng sao tui chưa bao giờ thấy Uyên

22-06-2016
Hãy nắm lấy tay tớ

Hãy nắm lấy tay tớ

Ngày đầu gặp cậu, tớ không mấy ấn tượng về cậu bạn "lạnh như băng"ngồi ngay

22-06-2016
Bạn thân

Bạn thân

Trên đời này, có một đứa, hễ học giỏi hơn mình, điểm cao hơn mình là mình ghét,

22-06-2016
Tháng ngày đã mất

Tháng ngày đã mất

Tôi khác Viễn, tôi thích đắm mình trong những điều đã vụn vỡ, còn Viễn thì vứt

22-06-2016
Thằng bạn vàng

Thằng bạn vàng

"Dậy đi nhóc, dậy đi, chưa dậy hả? Con gái gì mà ngủ nướng vậy? Ế chồng cho mà

23-06-2016
Con tàu chở tình yêu

Con tàu chở tình yêu

Em thấy không tất cả đã xa rồi Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ Tuổi thơ kia

23-06-2016
Mình đã từng quen nhau

Mình đã từng quen nhau

Nick cậu ấy không sáng. Yahoo của tôi chỉ có duy nhất nick của cậu ấy, mang tên Light, 1

23-06-2016
Thôi thương, thôi nhớ

Thôi thương, thôi nhớ

"Người ta cứ bảo em khôn, lấy ông Việt kiều đi Tây đi Mỹ cho sướng chứ theo chi chú

23-06-2016
Y.Ê.U

Y.Ê.U

"Mày biến khỏi thành phố này ngay đi" Nay chủ nhật, lại mới có 6h sáng hơn chút xíu

22-06-2016
Đôi đũa lệch

Đôi đũa lệch

Tại sao anh không về nhà? Tại sao anh để cho người phụ nữ đó gọi điện mà không

23-06-2016
Gia đình

Gia đình

Đáng tiếc, thế gian không có bán thuốc hối hận. Thời gian không chờ một ai. Cuộc

23-06-2016
Bến đỗ

Bến đỗ

Nó. Một con bé 22 tuổi. Hồn nhiên. Yêu thơ văn. Thích những con chữ. Giàu cảm xúc. Hay

23-06-2016
Là chính mình

Là chính mình

“Tuổi trẻ lạc lối. Cuộc đời này, gặp nhau đã là một mối duyên...”. *** Phương

23-06-2016
Sài Gòn trong tôi

Sài Gòn trong tôi

Thời gian vội vã trôi, con người tấp nập với trăm công ngàn việc. Đó là

22-06-2016
Mùa theo mùa đi mãi

Mùa theo mùa đi mãi

Tuổi nào nhìn lá vàng úa chiều nayTuổi nào ngồi hát mây bay ngang trờiTay măng trôi trên

22-06-2016