XtGem Forum catalog
Như một giấc mơ

Như một giấc mơ

5 sao 5 / 5 ( 56 đánh giá )

Như một giấc mơ

↓↓
Tôi nhận ra, dù thế nào, thì chị vẫn vẹn nguyên trong trái tim tôi, nó chưa bao giờ phai mờ đi cả.....

***

Như một giấc mơTải về

Tôi có một anh trai và một chị gái song sinh. Chị tôi là Hạ Thảo, tôi tên là Hạ Vy. Cũng giống như những cặp song sinh cùng giới khác, chúng tôi là hai nửa không thể tách rời. Chúng tôi giống nhau từ cách ăn mặc, kiểu tóc cho đến dáng hình. Giống nhau là vậy nhưng nhiều lúc tôi rất ghen tỵ với chị. Chị đáng yêu hơn tôi, dịu dàng hơn tôi và cũng mạnh mẽ hơn tôi rất nhiều. Chị học rất giỏi và luôn là một phó bí thư đoàn trường năng nổ. Còn tôi, tôi chỉ sống trong cái bóng của chị. Ở lớp cũng như ở ngoài, mọi người thường nhầm hai chúng tôi với nhau. Có nhiều khi thầy cô còn gọi nhầm tôi là Hạ Thảo hoặc ngược lại. Tôi không có tài năng gì nhiều. Thứ duy nhất tôi đam mê từ bé đó là vĩ cầm.

Vĩ cầm theo tôi từ bé. Chẳng biết vì sao tôi lại thích đàn nữa. Chỉ biết tôi rất thích cái cảm giác được đặt đàn lên vai và kéo. Bố cho tôi đi học violin. Chị lại muốn học piano. Lúc đầu, tôi giận chị, nhưng mãi sau tôi mới hiểu: chị muốn có thể hòa chung với tôi vào những bản nhạc vĩ cầm. Chị không bao giờ bỏ quên tôi.

Chúng tôi cứ thế lớn lên, lớn lên.

Cạnh nhà tôi là nhà của anh Hải Nam. Hải Nam là bạn thân cửa anh trai tôi từ nhỏ. Anh đẹp trai, thông minh và hài hước. Ngoài bố mẹ thì duy chỉ có anh Hải Nam là người không nhận nhầm chúng tôi mà thôi. Chị Hạ Thảo đã thích anh Nam ngay từ những ngày còn bé khi chúng tôi bên nhau. Mới đầu, mọi người đều cho rằng đó chỉ là thứ tình cảm trẻ con và không rõ ràng. Nhưng dần dần, chị đã chứng minh cho mọi người thấy đó không hề là thứ tình cảm vớ vẩn.

3 tháng nữa chúng tôi tròn 18 tuổi.....

Chị Thảo nói sẽ tỏ tình với anh vào đúng ngày hôm đó. Chị đã chuẩn bị cho cái ngày quan trọng này từ rất lâu rồi. Tôi nhìn chị tíu tíu chuẩn bị mà thấy có cái gì đó nhói lên trong lòng. Có những tình cảm mãi mãi là hư vô chỉ dám chôn trặt nơi trái tim. Nó sẽ mãi mãi nằm ở một góc khuất nơi tâm hồn và chẳng ai tìm thấy. Tôi không phải là một kẻ ruồng rẫy mọi nỗi đau. Trái lại tôi còn rất trân trọng nó. Vì những nỗi đau sẽ khiến tôi mạnh mẽ hơn, can đảm để đi tới ước mơ của mình, cho tôi mơ về một hạnh phúc thật đẹp.

Mạnh mẽ lên nào, Hạ Vy.

Tuấn là tên học cùng lớp và ngồi dưới tôi. Phải nói rằng Tuấn là một tên thông minh nhưng cũng rất láu cá. Thường bày đủ mọi trò để chọc phá mọi người. Tôi và hắn giống như nước với lửa, chỉ cần chạm nhẹ là lại có chiến tranh. Nhiều hôm bị ra ngoài cửa đứng mà vẫn không chừa. Đằng sau bức tường lớp học chúng tôi vẫn cứ cãi nhau, cho đến khi bị lên phòng viết bản kiểm điểm mới chịu ngừng lại.

Mặc dù quậy phá nhưng hắn lại là một người sống khá tình cảm. Tôi biết được điều đó từ cái hôm tôi trốn tiết lên sân thượng và khóc một mình. Tôi sợ có ai nhìn thấy nước mắt của tôi. Tôi sợ hình ảnh vui vẻ, hồn nhiên của mình sẽ bị phai mờ vì một chuyện không đáng có này. Hôm đó là ngày biết tin chị vào đội tuyển toán của thành phố, còn tôi thì rớt. Cuối cùng thì tôi vẫn chỉ lù mờ đằng sau cái bóng của chị. Dù cố thế nào đi nữa tôi cũng không thể nào bằng chị. Tuấn tìm thấy tôi như tìm thấy một con mèo ướt. Cậu ta chẳng nói gì, cứ lẳng lặng mà ngồi xuống bên cạnh tôi.

- Sao cậu biết tôi ở đây- Tôi cáu kỉnh hỏi, mắt vẫn còn đỏ hoe.

- Kẻ bị mọi người xa lánh thì phải chạy trốn đến đây thôi.- Tuấn bình thản đáp

- Này, ăn nói cho cẩn thận, tôi không bị mọi người xa lánh. Chẳng qua là tôi muốn lên đây...... hóng gió thôi.

- Đã yếu lại còn cứ thích ra gió. Gió máy thế này, ăn mặc thì phong phanh, cảm lạnh bây giờ.

Tuấn vừa nói vừa cởi áo khoác của mình đưa cho tôi. Từ đầu tới giờ tôi mới để ý là mình chỉ mặc mỗi một chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh của trường. Nỗi buồn, thất vọng đã khiến tôi chẳng cảm thấy lạnh. Chỉ khi tên này nhắc tôi mới chột dạ nhìn ra ngoài. Giờ đang là mùa đông, tiết trời lạnh buốt, không khí khô hanh. Ngày hôm nay cũng 12 độ chứ ít gì. Thế mà tôi vẫn phong phanh như thế, lại còn lên sân thượng nữa. Chắc ai mà biết lại tưởng tôi là đứa "thần kinh" cũng nên.

Chúng tôi cứ ngồi cạnh nhau như vậy mãi. Tuấn bảo tôi cứ dựa đầu vào vai cậu ấy khi muốn. Lúc bấy giờ tôi mới chợt hiểu, tuấn chững chạc và trưởng thành hơn tôi rất nhiều. Tuy bên ngoài cậu ấy là vậy, nhưng bên trong Tuấn là cả trái tim ấm áp. Tay cậu ấm, cũng giống như trái tim vậy. Rõ ràng tôi chỉ được phép mượn bờ vai này để dựa vào khi yếu lòng mà thôi. Bất giác đặt tay lên tim mình, tôi thấy nó đập nhanh hơn bình thường, mặt tôi nóng bừng. Cũng may là cậu ta không nhìn thấy, chắc không tôi độn thổ vì xấu hổ.

Tan học về, tôi nói chị cứ về trước, tôi có vài chuyện nên sẽ về sau. Chị do dự một lát rồi gật đầu, không quên nhắc tôi cẩn thận và nhắc tôi nhớ về đúng giờ cơm chiều. Tôi đợi xe buýt đi rồi mới quay đi. Tôi muốn ở một mình.

Tuấn từ đâu phi tới trên chiến mã là một con xe đạp thể hình màu vàng chanh của cậu ấy. Tuấn rủ tôi đi ăn kem. Tôi đang buồn nên cũng nhận lời ngay. Chẳng phải kem giúp con người ta vui hơn sao. Cậu ta chẳng cần biết tôi thích ăn gì đã gọi ngay tới 4 cốc kem, hai vani, hai chocolate.
Gia đình

Gia đình

Đáng tiếc, thế gian không có bán thuốc hối hận. Thời gian không chờ một ai. Cuộc

23-06-2016
Ai mà biết...

Ai mà biết...

- Ba ơi sao ba chết sớm thế, ba ơi con chưa kịp phụng dưỡng ba lấy một ngày ba đã đi

23-06-2016
Người mẹ yếu đuối

Người mẹ yếu đuối

- Có phải mẹ qua laị với ông Thành bấy lâu nay đúng không, con ghét mẹ? *** Là con

22-06-2016
Người mẹ câm

Người mẹ câm

Tôi bị những xa hoa phù phiếm nơi chốn thành thị cám dỗ, hoàn toàn quên mất mình còn

22-06-2016
Mặt trời mang tên Mẹ

Mặt trời mang tên Mẹ

Tôi muốn viết về... 1 người phụ nữ "rất" bình thường trong xã hội - nhưng là nguồn

22-06-2016
Người mẹ câm

Người mẹ câm

Tôi bị những xa hoa phù phiếm nơi chốn thành thị cám dỗ, hoàn toàn quên mất mình còn

22-06-2016
Bếp rượu

Bếp rượu

Ngày nào đó có thể bếp không còn đỏ lửa, ngày nào đó có thể không còn những trăn

22-06-2016
Bước qua quá khứ

Bước qua quá khứ

Tôi thật sự chẳng biết làm gì để vơi đi những cắn rứt ngoài việc trừng phạt

23-06-2016
Nhà mình có khách!

Nhà mình có khách!

Ở cái xóm nhỏ nơi nhà nó sống ba nó được mọi người kêu là người hào sảng nhất,

23-06-2016
Và nắng sẽ lên

Và nắng sẽ lên

... Mùa mưa cuối cùng cũng tới - lại một mùa mưa không anh. Mùa mưa với em không còn

23-06-2016
Con có quyền hạnh phúc

Con có quyền hạnh phúc

Người ta thường nghĩ tình yêu thay đổi hết mọi tật xấu của con người, có tình yêu

22-06-2016
Thư gửi chị dâu...

Thư gửi chị dâu...

Gửi chị dâu... Người ta thường nói: "Con gái sinh ra rồi sẽ làm con người khác, con

22-06-2016
Mẹ

Mẹ

Con nhỏ trong mắt tôi bỗng lớn vút lên. Cao tới mức để nhìn thấy cái trán dồ

22-06-2016
Son môi và Anh

Son môi và Anh

Tôi ghét những thỏi son, chính xác là như vậy nhưng đó là tôi của thời điểm 3 năm

22-06-2016
Những mùa không ngủ

Những mùa không ngủ

Ai vì ai vì ai mà quay đều...Ai vì ai vì ai vì ai mà không ngủ được (1). *** 1. Xuân

22-06-2016