.trời đổ mưa, những giọt mưa lớn tát vào mặt như những cú tát của hắn dành cho chị. Chị khóc lần cuối vì hắn, nước mắt hòa lẫn nước mưa tuôn nhau xối xả.
Chị ra trường với tấm bằng khá. Chị trở về quê làm gần nhà, gần ba mẹ. Còn hắn, hắn vẫn còn học,nợ rất nhiều môn và ngáo đá. Hắn ăn chơi, bệ rạc, lêu lổng. Cũng có vài lần hắn tìm đến chị nhưng bị từ chối.
Ba mẹ chị xin cho chị đi dạy ngoại ngữ tại một trường cấp II ở huyện. Môt lần nọ chị đi dạy về thì xẹp lốp, phải dắt bộ. Vì chị mang giày cao gót nên đôi chân đỏ tấy lên, vừa đi chị vừa than trời trách đất. Giọng một người đàn ông sau lưng chị
- Bé Hoa!
Chị giật mình, quay qua thì ra là anh Bảo - tên gã
- Để anh giúp, em dắt bao lâu rồi? Sao không gọi ai giúp? Giờ này không còn tiệm sửa xe nào sửa nữa đâu. Nếu em vội thì lấy xe anh về. Gã ga lăng với chị vì gã là hàng xóm lâu năm với chị.
Gã hơn chị năm tuổi. Gã cao nhưng không đẹp. Gã học hành giỏi giang và đang làm cho bưu điện huyện. Gã chưa vợ, gã thương thầm nhớ trộm chị từ lâu. Biết chị và hắn thương nhau nhưng tình yêu đó của gã vẫn dành cho chị vẹn nguyên, tinh khôi
Sau lần dắt xe dùm, gã và chị thân nhau hơn. Gã thường mời chị đi uống nước tán dóc,khi thì đi ăn chè, xem phim. Biết chị và hắn không còn quen nhau nữa nên gã tấn công chị tới tấp. Gã ga lăng hết cỡ. Những ngày nghỉ ở nhà, gã qua nhà phụ ba mẹ chị gặt lúa, chất rạ. Ba mẹ chị rất hài lòng về gã. Họ cũng muốn chị tìm hiểu gã.
Chị , gã quen nhau hơn hai năm rồi chính thức đi đến hôn nhân. Gã hạnh phúc ngời ngời nên đi đâu cũng trưng nguyên cái mặt tươi roi rói. Còn chị, chị cũng hạnh phúc vì sau khi tan vỡ mối tình đầu khiến chị co lại vì sợ phải tổn thương lần nữa thì giờ đây gã làm cho chị hạnh phúc ngây ngất.
Ngày kết hôn, hắn về dự đám cưới chị. Hắn già hơn nhưng vẫn đẹp . Hắn không còn lêu lổng nữa vì mẹ hắn nhờ công an can thiệp. Hắn như bừng tỉnh trước nỗi hối hận muộn màng đã để tuột mất chị. Hắn dự đám cưới nhưng lòng không vui. Suốt buổi, hắn nhìn chị. Chị cũng có đôi ba lần nhìn hắn nhưng có lẽ tình yêu của gã quá đủ đầy làm chị cũng dần quên hắn?
Chị đi thành phố có việc. Chị ghé qua quán cà phê mà ngày xưa hắn với chị thường xuyên đi. Bất ngờ trước mắt chị, ai quá giống hắn? Hắn thấy chị nên đến chào. Hắn cười, nụ cười đa tình vẫn như trước nhưng sao hắn đẹp. Đã ba năm kể từ khi chị lấy gã. Hắn có già đi một chút nhưng cái già của hắn giờ đây mang một nét đẹp của một người đàn ông chững chạc.
- Em vào thành phố có việc à?
- Dạ, không ngờ gặp anh ở đây .
- Anh là chủ nơi này mà!
- Nó là sở hữu của anh à, bao giờ thế? Chị hỏi
- Cũng được một năm rồi. Anh thích quán này, không khí trong lành, mát mẻ. Với lại có nhiều kỉ niệm cùng em
Câu nói của hắn bất giác làm chị thấy xao xuyến trong tim
- Anh có vợ chưa? Chị hỏi với giọng tò mò
- Lâu rồi anh chẳng yêu ai. Rồi hắn tiếp
- Khi nào em về?
- Chắc phải mất hơn một tuần
- Vậy à, nếu em không ngại thì qua nhà anh dùng bữa cơm. Nay anh tự nấu ăn nên tay nghề cũng được lắm. Nói rồi hắn cười cười. Nụ cười ấy đã bao lần làm chị điên lên vì ghen, giờ đây nụ cười ấy làm lòng chị thấy ấm áp lạ thường.
Buổi chiều vừa bước chân ra khỏi bệnh viện, hắn đã chờ chị tự bao giờ. Hắn đứng đó trông thật đẹp. Chị rảo bước chầm chậm nhìn hắn thật kỹ, "thịch...thịch..." tim chị đập nhanh. Chị cố trấn an mình " Đừng nghĩ lung tung, có lẽ chỉ là hồi ức "
Hắn đưa chị về nhà. Hắn đã chuẩn bị bàn ăn chu đáo. Một bàn tiệc cho hai người. Mùi rượu vang đỏ từ chiếc ly hắn rót mới thơm làm sao! Chị có ngại một chút vì dù sao chị cũng đã là gái có chồng. Chị ngồi đối diện hắn, ăn từng miếng nhỏ nhẹ. Họ cụng ly nhau côm cốp. Tiếng cười vui vẻ lan ra khắp nhà. Hắn đứng dậy bật nhạc, bài hát chị thích. Hắn như đang ru chị vào giấc mộng tình xưa. Chị như đang lạc về miền kí ức xa xưa, chị đi theo từng bước nhảy của hắn. Họ từng khiêu vũ, từng ăn bít tết, uống rượu vang dưới nến tỏa hương thơm và giờ đây cũng vậy. Chị dựa khuôn mặt trái xoan vào vai hắn, bất giác hắn hôn lên trán chị, rồi mắt, môi. Chị như vừa sực nhớ ra " mình đã có chồng" chị buông tay khỏi hắn. Chị đến bên bàn ngồi xuống ghế,với tay lấy cốc nước lọc, uống một ngụm cho tỉnh táo lại. Hắn không nói gì, chỉ đứng đó nhìn chị với ánh mắt chất chứa nhiều yêu thương. Chị rạo rực, cái rạo rực của một người phụ nữ trong chị trào dâng khiến chị lạc lối. Hắn nói những lời mật ngọt, rồi mời chị tiếp tục khiêu vũ. Bên hắn chị thấy sao mà rạo rực đến vậy? Phải chăng chị đang khao khát hắn, hay tình yêu đang sống lại trong chị, trong hắn? Bao nhiêu câu hỏi liên tục chạy ngang, chạy dọc trong đầu chị rồi cuối cùng chị cũng ngã vào vòng tay hắn, chị ngoại tình với người yêu cũ.
Trong niềm đam mê hoang lạc ấy, chị chỉ biết có tình yêu của hắn hiện hữu bên chị. Chị như quên đi người chồng đang ở quê đợi chị về. Chị nói đi bệnh viện khám xem sao ba năm lấy nhau mà chị với gã vẫn chưa con . Gã bận nên chị đi một mình và giờ đây, chị trong vòng tay hắn. Chị như điên dại, cuồng nhiệt. Hơi thở gấp gáp đến đỉnh điểm của cả hai như quyện vào nhau. Người ta nói " tình chỉ đẹp khi còn dang dở" là như thế này đây. Những ngày sau đó khi còn lưu lại ở Sài Gòn chị và hắn như quấn vào nhau. Bao nhiêu đam mê, điên dại một thời đều dồn cả vào những ngày này.
Sau cuộc ân ái nồng nhiệt tối qua, cả hai còn say giấc cho đến khi mặt trời xuyên qua đám mây thõng xuống cửa sổ nhà hắn. Hắn thức dậy, ngắm chị rất lâu. Hắn nghĩ " người phụ nữ này, hắn từng làm tổn thương sâu sắc, từng đau khổ biết bao về hắn". Hắn vòng tay qua ôm chị xiết vào vòng tay rắn rỏi, hắn hôn lên tóc chị, một mùi hương toát ra từ tóc chị nồng nàn, quyến rũ.
Chị thức dậy, nhưng không quay qua nhìn hắn
Chị nói
- Khi em về anh hãy quên em đi, tìm cho mình một cô gái tốt mà kết hôn
Hắn nhìn chị âu yếm
- Anh sẽ yêu em cả đời này, đã có lúc làm em tổn thương sâu sắc là lỗi của anh và anh đã phải trả giá là mất em. Nhưng anh vẫn đợi em, em có thể đến bất cứ lúc nào .
Họ chia tay, chị ra về hắn còn nhiều tiếc nuối. Hắn muốn giữ chị lại nhưng không thể vì chị vẫn là vợ người
Đi thành phố về khoảng hơn tháng chị bắt đầu có dấu hiệu buồn nôn, chóng mặt. Chị mua que thử và mang thai. Chị mang thai của hắn. Chị báo cho gã biết mình đã có thai và gã đã mừng khôn tả. Khuôn mặt gã rạng rỡ như hoa mùa xuân. Đi đâu, gã cũng khoe vợ mình đã mang thai. Gã đâu biết được đằng sau cái thai ấy, và gã cũng chẳng phải là cha của đứa bé.
Rồi chị sinh, một bé trai kháu khỉnh, bụ bẫm. Càng lớn thằng bé càng giống hắn.