Teya Salat
Đời người ai chẳng có một lần để nhớ, để yêu!

Đời người ai chẳng có một lần để nhớ, để yêu!

5 sao 5 / 5 ( 56 đánh giá )

Đời người ai chẳng có một lần để nhớ, để yêu!

↓↓
Công việc vất vả và mệt mỏi khiến cô gần như gục ngã. Kiên vẫn động viên cô hãy cố gắng, anh cũng hứa năm sau sẽ xin về huyện để được làm gần cô. Vì những lời hứa đó cô vẫn chờ...

Rồi những mùa hè lại trôi qua, quay về đứng dưới sân trường nhìn những hàng cây đã bao mùa thay lá, Ngọc chợt nhớ chùm hoa phượng Kiên đã tặng cô ngay mùa hè xa trừơng, cô thấy bâng khuâng trong lòng, bao cảm xúc về anh lại ùa về như ngày đầu gặp gỡ. Ngọc nhớ Kiên, nhớ những bản tình ca anh đã hát và cả giọng cười ấm áp ngày xưa. Bao năm qua vì trong lòng luôn có hình bóng Kiên, cô không thể yêu ai. Mùa hạ này Ngọc lại về đây, cô không dám mơ về tương lai đẹp đẽ với Kiên cô chỉ mong có thể gặp lại ánh mắt trong veo ngày ấy và cô sẽ nói xin lỗi anh. Đã ba mùa hạ trôi qua Ngọc vẫn chờ, cô không biết điều cô đang chờ liệu có bao giờ đến. Mùa hè này nếu anh không về nữa thì có lẽ anh đã quên cô thật rồi.

Nhưng ở đời ai biết đâu chữ " ngờ", khi Kiên đang chuẩn bị xin về làm gần nhà thì Ngọc biết tin chị gái bị bệnh nặng, cô đã phải xin nghỉ việc về đi chữa bệnh cùng chị. Đã đi hết những bệnh viện lớn nhất: Chợ Rẫy, Việt Đức, rồi viện K.. Nhưng bệnh tình của chị cô quá nặng không thể qua được, vào một ngày cuối tháng 10 chị gái Ngọc đã ra đi. Đau xót trước sự ra đi của chị Ngọc gần như gục ngã vậy mà lúc này Kiên ở đâu...? Cô không dám oán trách ai điều gì chỉ trách số phận mình quá bạc, vì bố mẹ và em gái cô đã cố gắng vực dậy chính mình...

Cuối cùng Kiên cũng xin được về gần nhà nhưng bây giờ Ngọc không còn như trước nữa, sự ra đi của chị là một vết thương lớn trong lòng cô. Nhưng dường như Kiên không hiểu điều đó, anh cũng không mấy quan tâm nữa. Bây giờ Ngọc tự nghĩ 6 tháng cô cùng chị đi chữa bênh Kiên đã làm gì, anh đã như thế nào???

Rồi một ngày cô thấy anh cùng một người con gái khác cô đã bất ngờ và rất ngạc nhiên. Hẹn gặp Kiên tại quán café Hải Thượng nơi cả hai từng ngồi, vẫn hai con người đó ngồi đối diện nhau Ngọc nói:

- Kiên đã có người yêu chưa?

- Làm gì có ai yêu Kiên chứ?

Ngọc cười:

- Vậy hãy công khai làm người yêu của mình đi.

Kiên sững sờ, ngạc nhiên nhìn Ngọc hồi lâu, có lẽ điều Ngọc nói khiến anh bất ngờ, anh nhận ra Ngọc rất nghiêm túc:

- Xin lỗi, nhưng Kiên đã lỡ yêu người khác tha thiết quá mất rồi, Kiên không thể cùng lúc yêu hai người được, chắc Ngọc cũng biết người đó mà.

Lời Kiên nói chậm rãi nhưng dường như có chút áy náy trong lòng. Sự bình thản vẫn hiện lên trên khuôn mặt của Ngọc:

- Vậy sao Kiên còn nói dối.

Kiên im lặng anh không nói gì, anh cũng không dám nhìn vào đôi mắt đang ẩn chứa đầy nỗi buồn của cô nữa. Anh sợ mình sẽ nói ra điều gì đó không đúng.

- Vậy chúc Kiên hạnh phúc nhé!

Nói xong Ngọc đứng dậy bước ra về, nước mắt cô sẽ không còn rơi được nữa vì tất cả những nỗi đau mà ông trời mang lại cho cô lúc này dường như cô không còn có đủ nước mắt để rơi. Trái tim Ngọc đau đớn những nỗi đau chồng chất, lòng cô ngỗn ngang những điều chưa bao giờ cô nói với Kiên. Bây giờ trong tay Ngọc không còn gì cả, cô bước đi lơ đễnh giữa bầu trời thênh thang mà không biết nên đi về hướng nào..

Cô chỉ thầm chúc cho Kiên hạnh phúc. Bước ra đi nhưng Ngọc thấy không hối hận vì cô đã nói ra điều mình muốn. Cô đã hiểu thà cứ yêu hết mình mà không có kết quả còn hơn mai này sẽ hối hận vì đã không dám thừa nhận tình yêu của mình. Đời người ai chẳng có một lần để nhớ và yêu!

Nhìn lên bầu trời cuối xuân đang còn những tia nắng ấm áp Ngọc chợt nhớ những câu thơ mà cô bạn cùng phòng ký túc thường đọc, cô khẽ mĩm cười:

"...Nếu thế gian còn có kiếp sau

Em xin ước được làm tia nắng

Trên con đường đời xa ngàn dặm

Em rọi đường trên mỗi bước anh đi."

Đặng Ngọc Ánh
Chờ để yêu

Chờ để yêu

Giờ thì tôi cũng đã tự cảm thấy cuộc sống rất có giá trị, cuộc sống còn rất

22-06-2016
Rơm

Rơm

Người ta thường cảm nhận những thơm bùi từ hạt. Nhưng không nhiều người đứng

23-06-2016
Rồi anh sẽ trở lại?

Rồi anh sẽ trở lại?

Anh đã không quên được chị. Một mối tình đầu. Trong bất giác, Lynh dường như hiểu

23-06-2016
Số mệnh

Số mệnh

Ba mươi ngày qua, khi thực sự sống cho mình, tui đã tin vào thứ gọi là số mệnh. Nhưng

22-06-2016
Theo cơn gió nhẹ trôi

Theo cơn gió nhẹ trôi

Nó thích anh! Nó chưa từng nói với ai điều này, nhưng dù cho có ai đó trong số bạn bè

23-06-2016
Biển gọi tên anh

Biển gọi tên anh

Cậu mong rằng một ngày nào đó, biển sẽ gọi tên cậu, và rồi trái tim cậu lại

22-06-2016
Dừng lại để yêu...!

Dừng lại để yêu...!

Để yêu thương, không phải là lúc nào cũng là chạy theo và bất chấp, mà đôi khi đơn

22-06-2016
Ngày ấy và bây giờ

Ngày ấy và bây giờ

Ngày ấy, có biết bao nhiêu chuyện để giận hờn, có vô số cớ để trách

22-06-2016
When you're gone

When you're gone

Chợt thấy trong lòng chẳng còn buồn, có chăng chỉ là một chút những cảm xúc mang tên

22-06-2016
Cách sống...

Cách sống...

Một ngày nào đó, khi nhìn lại bạn sẽ nhận ra rằng đấy mới chính là những khoảnh

23-06-2016
Là chính mình

Là chính mình

“Tuổi trẻ lạc lối. Cuộc đời này, gặp nhau đã là một mối duyên...”. *** Phương

23-06-2016
Anh yêu em Sơ mi trắng

Anh yêu em Sơ mi trắng

Còn với cô, cô luôn chọn cho mình chiếc áo sơ mi trắng của nam, cảm giác một thân

23-06-2016
Ba

Ba

Mẹ thường bảo tôi là một đứa con gái thật chẳng giống con gái một xíu nào. So với

22-06-2016
Bồi hồi nghĩ về tết

Bồi hồi nghĩ về tết

Dù có sự khác nhau về vùng miền, về phong tục, tập quán của từng địa phương đi

22-06-2016
Đi ngang đời nhau

Đi ngang đời nhau

Em Ta gặp nhau thế nào anh nhỉ? Em đang phát điên còn anh là một nạn nhân. Nhưng không

23-06-2016
Trúng lô

Trúng lô

Hắn rẽ đám người đứng lố nhố trước cửa Hội Đồng Xổ Số tỉnh cố len vào

22-06-2016