Old school Easter eggs.
Để anh yêu em lần nữa

Để anh yêu em lần nữa

5 sao 5 / 5 ( 56 đánh giá )

Để anh yêu em lần nữa

↓↓
.."

"Có nhớ hồi nhỏ anh và anh Bảo Nguyên thường hay đổi quần áo để chơi trò hoán đổi không? Nhưng thường chẳng được bao lâu đã bị phát hiện, vì cái tính nghịch ngợm của anh luôn khiến mọi người khó chịu. Giờ thì có vẻ anh chơi trò này đã rất giỏi rồi, ngay đến mẹ cũng không nhận ra nữa... Mà thay đổi theo anh ấy có gì không tốt? Anh ấy vốn đã luôn làm cho mọi người quý mến và hài lòng, phần trách nhiệm còn lại, anh cũng nên giúp anh ấy gánh vác nốt."

Bảo Lâm khẽ quay sang mỉm cười và xoa đầu em gái Bảo An:

"Thú vị đấy, cảm ơn em lắm nhóc con à. Suýt chút nữa anh đã quên mất mình trước đây rồi."

"Vậy còn... chị Quỳnh Như? Chị ấy...ngày mai về Việt Nam rồi đúng không?"

"..."

Anh bất chợt yên lặng, chỉ khẽ gật đầu, rồi trầm mặc hướng ánh mắt về một góc phòng trống.

Người con gái đó ... có lẽ sẽ là nỗi dằn vặt lớn nhất trong cuộc đời anh. Hai năm không trông thấy bóng dáng cô, hai năm chỉ có thể đôi lúc hỏi han cô qua những cuộc diện thoại mà giọng điệu có phần xa cách như một mối quan hệ gượng gạo, sự thật là anh nhớ cô, rất nhớ...

Anh đã không nói với cô một điều... anh chưa bao giờ hết yêu cô – kể từ khi bắt đầu rung động trước nụ cười trong trẻo dịu dàng của cô, hai năm trước, hay hiện tại.

Hai năm trước, gia đình anh vì cái chết bất chợt của anh trai mà đảo lộn trong một tuần – một tuần đó không anh không liên lạc với cô. Mẹ của anh vì cú sốc quá lớn mà không thể chịu chấp nhận sự thực, cứ nhìn anh mà gọi tên Bảo Nguyên. Bảo Lâm phải tạm thời đóng vai anh trai mà chấn an tinh thần bà, chỉ là không ngờ, vai diễn đó lại phải đóng lâu đến vậy...

Buổi sáng cô đến nhà tìm anh, mẹ anh đang tươi cười mà nói về hôn ước đã định của Bảo Nguyên và cô gái có tên Thu Thảo. Có vẻ như cô ấy mới là người đáng thương và đau khổ nhất, vậy mà lại phải cùng anh cười thật gượng gạo để mẹ có thể có phần nào đó dịu lòng. Cô ấy đã lên kế hoạch ra nước ngoài, có lẽ là sau hôm đó thôi, lấy lí do đi du học mà hoãn lại lễ đính hôn, tạm thời rời xa một miền kí ức đau khổ.

Thế rồi Quỳnh Như đã xuất hiện vào đúng cái giây phút không nên xuất hiện nhất. Chắc cô không biết anh đã đau đớn thế nào khi trông thấy cô ngẩn ngơ vì bắt gặp cảnh anh đang nắm tay một người con gái khác, rồi lại chỉ có thể trơ mắt nhìn cô thẫn thờ quay bước trở đi. Anh thậm chí đã lập tức chạy đuổi theo cô ngay khi có được lí do để mẹ trở lên phòng.

Nhưng... chiếc xe vừa được lái băng băng trên đoạn đường đông nghịt mang theo tâm trạng lo lắng mà vội vã của anh bỗng dưng đứng khựng lại ngay khi cánh cổng nhà cô vừa hiện ra trước mắt. Không có người bước xuống...

Anh có thể làm gì? Giải thích với cô rằng tất cả những thứ kia chỉ là hiểu nhầm, rồi sau đó lại nói với cô anh hiện giờ sẽ chẳng thể lo cho cô một cuộc sống tốt? Cô là một cô gái trong sáng, thích tự do, vì vậy nếu giờ cứ gắn với anh, cô sẽ chẳng thể thật sự thoải mái và vô tư mỉm cười. Anh trai mất đi rồi, cuộc sống của anh không còn có thể phóng khoáng và ung dung như trước, cuộc sống của anh bây giờ là trách nhiệm, phải thay anh trai gánh lấy sức nặng của gia đình, sự kì vọng của bố, nỗi lòng đáng thương của mẹ. Anh dường như có thể thấy trước cuộc sống ấy sẽ ngột ngạt và khó thở đến thế nào đối với bản thân mình, và cô- người duy nhất mà anh yêu...

Chiếc xe cứ đỗ lặng thinh như vậy chẳng biết bao lâu, cho tới khi mặt trời chiếu lên tới đỉnh, tới khi ánh nắng trải vàng khắp con đường kéo rộng thênh thang. Bảo Lâm chậm rãi rời đi, cái quay đầu như muốn níu trọn lấy nụ cười rạng rỡ của cô mà cất giữ vào sâu thẳm trái tim đang nhói đau của mình.

Quỳnh Như đi hai năm, anh chỉ biết nói cô hãy để anh vẫn là một người bạn, để anh vẫn có thể âm thầm dõi theo, âm thầm yêu và quan tâm cô. Để rồi đôi khi quá nhớ vẫn có thể gọi một cú điện thoại mà nghe giọng nói dịu dàng quen thuộc...

***

"Anh..." – Bảo An khẽ thở dài. Cô đã xem hết cả một tập phim ba mươi phút đồng hồ mà ông anh trai bên cạnh vẫn cứ tâm trạng như vậy. Cũng may việc chọc cho anh cười vui vẻ từ lâu đã là sở trường của cô.

"Anh vẫn yêu chị ấy như vậy, có cần em lên kế hoạch ngày mai tới sân bay bắt cóc chị ấy về đây rồi hỏi "chị có yêu anh em nữa không?"

"Hả??? Nếu cô ấy nói "không" hay "chị đã có người yêu rồi" thì sao?"

"Thế thì phải xem tên đó có giàu bằng anh không, có đẹp trai bằng anh không? Nếu không bằng thì đòi cạnh tranh, nếu hơn thì nhốt luôn chị ấy lại."

Bảo Lâm khẽ cười. Anh chưa nói với cô một điều, Quỳnh Như đã đồng ý để anh ngày mai tới sân bay đón. Anh đang lo bản thân có khi nào vì quá nhớ cô mà không tự chủ lao tới ôm chầm lấy cô mất.

"Thôi, em về phòng đi ngủ đây, kệ anh ấy. Mà anh cũng mau ngủ luôn đi, hôm nay trời không có sao để mà ngắm đâu." – Bảo An trước khi bước ra cửa còn không quên tặng cho anh một cái vò đầu trộm rồi tẩu thoát thật nhanh. Nhưng xuống đến nhà dưới, cô lại gọi vọng lên:

"Anh Bảo Lâm, mai tới công ty đợi em đi học cùng nhé!"

Vô tình Bảo An không để ý thấy mẹ mình đang đứng phía chân cầu thang. Nghe thấy tên Bảo Lâm, cô thanh liền đặt vội cốc nước xuống bàn, dường như lao vồ tới con gái:

"Bảo Lâm! Bảo Lâm về rồi hả? Nó ở đâu?"

"Dạ không..." – Bảo An bất chợt lúng túng, cố tìm lí do giải thích: "Con... à, anh Bảo Lâm, anh ý vừa gọi điện về, hờ hờ..."

Bảo Lâm ở trên phòng có lẽ cũng hiểu được những gì đang diễn ra, liền bước ra ngoài tiếp lời cho em gái:

"Đúng rồi mẹ! Bảo Lâm vừa gọi cho con, con và Bảo An cũng đang nói về nó."

"Vậy hả?" Cô Thanh lẳng lặng cúi mặt có phần thất vọng và buồn bã. Rồi như chợt nghĩ ra gì đó, cô lại ngẩng mặt tiến tới con trai:

"Tại sao nó vẫn không chịu về chứ? Bảo Nguyên, con mau gọi em con về đi."

"Mẹ à, Bảo Lâm vẫn đang học bên Mĩ, còn chưa hết khóa học thì làm sao về được chứ?" – Anh bước tới, vòng tay qua hai bên vai của mẹ mình, qoay người bà hướng về phòng ngủ: " Mẹ! Muộn rồi, đến giờ đi ngủ rồi, mau đi ngủ đi đã."

Như một đứa trẻ, cô Thanh nghe lời dỗ dành của Bảo Lâm đi vào phòng ngủ. Có vẻ cô đã nhanh chóng quên đi cái ý nghĩ ban đầu của mình.

***

7h55 sáng... Chuyến bay London – Hà Nội hạ cánh tại sân bay Nội Bài, Quỳnh Như chỉ xách theo một túi hành lí khá nhỏ bước ra theo dòng hành khách. Thật không khó để nhận ra dáng vẻ quen thuộc của anh – vẫn cứ luôn nổi bật giữa đám đông như vậy. Hai năm không gặp , cô đi tới nơi đất khách mà dường như chỉ có mái tóc là dài thêm, còn anh... tại sao lại gầy đi nhiều quá như vậy? Điều này khiến cô không khỏi có chút xót xa.

Có lẽ cả hai người đều không nhận ra mình đã đứng lặng mà nhìn người kia hồi lâu, cho tới khi dòng người đông đúc xung quanh vơi bớt gần một nửa. Cuộc hội ngộ của anh và cô thật đúng là kì lạ nhất, không có mừng rỡ, không có hỏi han, chỉ là hai ánh mắt chứa chan bao nỗi niềm nhung nhớ và..
Ngốc thế

Ngốc thế

  Người đâu mà ngốc thế không biết! *** "Nè, Nam làm cái gì vậy hả?". Giọng nhỏ

22-06-2016
Just brother

Just brother

Thật khó để chấp nhận sự thật nhưng khi đã muốn làm người yêu của Trang anh cũng

22-06-2016
Tình

Tình

Nó và nàng tuy yêu nhau trông thế giới ảo chưa được bao lâu nhưng tình cảm vô cùng

22-06-2016
Số mệnh

Số mệnh

Ba mươi ngày qua, khi thực sự sống cho mình, tui đã tin vào thứ gọi là số mệnh. Nhưng

22-06-2016
Vị trí nào cho em?

Vị trí nào cho em?

- Ngay từ đầu vị trí phù hợp nhất của em là người lạ của anh, đúng không anh? -

22-06-2016
Làm sao em có thể hiểu?

Làm sao em có thể hiểu?

Anh luôn như thế. Anh gặp gỡ các cô gái trước mặt tôi, như thể chẳng có gì. Đối

23-06-2016
Bản tình ca màu nắng

Bản tình ca màu nắng

Họ đã xa nhau sáu năm. Cứ ngỡ rằng khoảng cách sẽ dập tắt tình yêu nhưng đối với

22-06-2016
Anh yêu em Sơ mi trắng

Anh yêu em Sơ mi trắng

Còn với cô, cô luôn chọn cho mình chiếc áo sơ mi trắng của nam, cảm giác một thân

23-06-2016
Bước hụt

Bước hụt

Ngày báo tin đậu đại học, nó vừa vui vừa lo, xa ba mẹ, gia đình, nó không dám chắc

22-06-2016
Yêu thương quay về!

Yêu thương quay về!

Tuấn một mình lê bước chân trên con phố dài mang trong lòng một nỗi buồn vô tận.

22-06-2016
Những kẻ ăn mày

Những kẻ ăn mày

Bây giờ, thấy người ta đi chùa khác quá, người ta chẳng khác gì người ăn xin đi tìm

22-06-2016
Y.Ê.U

Y.Ê.U

"Mày biến khỏi thành phố này ngay đi" Nay chủ nhật, lại mới có 6h sáng hơn chút xíu

22-06-2016
Em thua rồi nhé

Em thua rồi nhé

"Anh kia! Bỏ ra đau quá!" Mặt nó nhăn nhó trố mắt nhìn anh. Anh quay sang nó nở nụ

22-06-2016
Lá cuối năm

Lá cuối năm

Đời người cũng giống như chiếc lá. Mỗi năm Tết lại đến một lần. *** Đó là

23-06-2016
Làm chồng khổ thật

Làm chồng khổ thật

Để trở thành một ông chồng tân tiến, biết chia sẻ và tạo điều kiện nghỉ ngơi cho

23-06-2016