Pair of Vintage Old School Fru
Bản tình ca màu nắng

Bản tình ca màu nắng

5 sao 5 / 5 ( 56 đánh giá )

Bản tình ca màu nắng

↓↓
Đối mặt với cô, anh sẽ nói thế nào đây?

Hạ Khiết ôm đôi chân cứng ngắc của mình cẩn thận đặt xuống giường sau đó với tay lấy cây nạng gỗ để ở đầu giường, bước từng bước về phía chiếc bàn cạnh cửa sổ. Trên bàn có mấy nhành bông thắm tươi được đặt trong một chiếc bình thủy tinh trong suốt. Nước dâng ngập miệng bình.

Cô y tá đến tiêm thuốc cho Hạ Khiết bảo rằng sáng nào cũng có một chàng trai đến đây để thay hoa. Anh đến lúc cô còn đang say ngủ, anh ngắm nhìn cô một lúc rồi ra về. Nét mặt đượm buồn và có chút thương tâm. Hạ Khiết tò mò nên sáng nay cô dậy sớm, mong chờ người ấy đến...

Đi được vài bước, đôi chân không nghe theo sự di chuyển mà Hạ Khiết muốn. Cô ngã oạch trên nền đất. Nhưng trước khi tiếp đất cô được một bàn tay ôm lấy. Cô ngã trong vòng tay của người ấy.

Giây phút đó trôi qua thật nặng nề. Họ nhìn nhau.

Tiếng gió phát ra những âm thanh du dương tựa như một bản nhạc vỹ cầm được chơi vào một sáng ban mai.

Bên ngoài cửa sổ, nắng càng lúc càng rực rỡ, chói chang.

Gió thổi nhè nhẹ lên thảm cỏ xanh mướt trong khuôn viên bệnh viện.

Dĩ Ân bế Hạ Khiết lên giường.

"Cảm ơn, anh là..." Hạ Khiết nheo mắt hỏi.

Đầu Dĩ Ân hơi cúi thấp, anh biết rõ mình không thể nói dối. Là đàn ông, dám làm thì dám nhận. "Tôi là người đã gây ra tai nạn cho cô."

Hạ Khiết chuyển ánh mắt sửng sốt sang Dĩ Ân. Trong phút chốc cô không biết nói thế nào. Cảm xúc trong cô vui buồn lẫn lộn. Mới đây khi lần đầu gặp nhau, cô còn nghĩ anh là người tốt bụng, điển trai, lãng tử, hay giúp đỡ người khác. Nhưng sau khi Dĩ Ân thừa nhận, mọi điều tốt đẹp về anh trong cô lập tức tiêu tan.

Hạ Khiết bất giác thở dài.

Cô nhớ lại những gì anh trai mình nói.

"Mọi người nói rằng anh là một người tốt."

Dĩ Ân tròn xoe mắt.

"Anh trai tôi nói sau khi gây ra tai nạn cho tôi, anh lập tức đưa tôi vào viện, anh cảm thấy hối hận nên ngày ngày ở lại đây trông chừng tôi. Còn nữa..." Hạ Khiết liếc mắt về phía mấy nhành bông hồng bạch trên bàn. "Cô y tá nói rằng sáng nào anh cũng đến phòng tôi thay hoa. Những việc làm đó của anh, tôi cũng không nghĩ anh là kẻ xấu, chạy xe bạt mạng đến nỗi... gây ra tai nạn cho người khác, đúng không nào?" Hạ Khiết nhoẻn miệng cười.

Dĩ Ân cảm thấy tim mình đập rộn ràng khi bắt gặp nụ cười lung linh màu nắng ấy.

"Cô... không giận tôi một chút nào sao?" Anh hỏi.

"Làm thế có được gì... đôi chân của tôi cũng không thể... cứ coi như tôi xui xẻo đi."

Lời nói trách móc vô tình của Hạ Khiết nhưng lại ám chỉ rằng chính Dĩ Ân đã mang đến điều không may cho cô.

Anh bỗng thấy hụt hẫng.

Bản tình ca màu nắngTải về

***

Từ khi vụ tai nạn xảy ra cho đến giờ cũng đã được hai tháng.

Ngày nào Dĩ Ân cũng đến bệnh viện chăm sóc cho Hạ Khiết. Khoảng cách giữa họ ngày càng thu ngắn lại.

Tiếp xúc với Hạ Khiết, vẻ đẹp trẻ thơ, trong sáng như chính cái tên của cô đã khiến cho trái tim Dĩ Ân rung động. Trong lòng anh luôn mang một cảm giác yêu mến lạ kỳ, xâm chiếm toàn bộ cơ thể của anh.

Trên thảm cỏ êm ái trong bệnh viện, lá vàng bay chấp chới, rụng đầy cả một góc.

Dường như thu đang đến.

Nắng thu nhẹ nhàng, tinh tế như trong những vần thơ của Quỳnh Chi.

Dĩ Ân đẩy chiếc xe lăn trên cỏ, kể một vài câu chuyện vui cho Hạ Khiết nghe. Thỉnh thoảng vang lên tiếng cười khúc khích của cô. Cứ chốc chốc anh lại cúi xuống nhìn để xem Hạ Khiết có thực sự vui. Nhìn nụ cười của cô , anh an tâm đẩy chiếc xe đi, thật chậm. Đến một bóng râm anh ngừng lại, quay ra phía trước cô, ngồi xổm.

"Để anh đọc thơ cho em nghe nhé!"

"Vâng ạ!" Hạ Khiết ngoan ngoãn.

Giọng anh thật ấm.

"Gửi sang đây chút nắng vàngCho cành khô héo nẩy mầm lá xanhGửi sang bên đó nắng lànhCho chim làm tổ trên cành sum xuê

Khăn choàng buổi sáng tinh mơGửi làn nắng nhẹ như tơ lụa mềmNắng trưa toan gửi qua mànhNgập ngừng nắng đậu bên thềm chờ nhau

Nắng chiều vương vấn nhạt màuĐổ dài giọt nắng theo nhau trở vềChiều rơi nán lại trên đêSau mây lưu luyến gửi tia nắng hồng

Gửi trên đồi nắng thong dongBầy nai trên cỏ mắt nhung dịu dàngGửi qua biển lặng thái bìnhMuôn làn nắng ấm nắng hiền nắng tươi"

"Là thơ của Quỳnh Chi, đúng không anh?" Khi Dĩ Ân đọc xong, Hạ Khiết hỏi.

"Ừ, phải rồi, anh rất thích những chùm thơ về nắng của Quỳnh Chi."

Một chiếc lá vàng rơi xuống lòng bàn tay Hạ Khiết. Cô vươn tay ra thả chiếc lá bay đi.

Nắng đẹp như thơ, đậu trên bàn tay cô, âm ấm. Hạ Khiết nghiêng đầu ngắm nhìn những giọt nắng nhảy nhót trên tay mình.

Bỗng, có một bàn tay khác đan vào tay cô. Những ngón tay siết chặt, đan khít vào nhau.

"Hãy để anh mang nắng ấm đến cho em nhé!" Đó có phải là lời tỏ tình của Dĩ Ân.

Cô đỏ bừng cả mặt, cảm xúc ngập tràn, không cất lời nổi.

***

Chuyện tình yêu nào mà không trải qua những thăng trầm, sóng gió.

Mẹ Dĩ Ân biết chuyện, biết anh đem lòng yêu một cô gái nghèo, bà ra sức ngăn cản quyết liệt. Nhưng bà càng ngăn cản, anh càng tiến tới.

Trong lúc tức giận bà đã tát anh một cái đau điếng.

"Con đã bao giờ làm khó bố mẹ vì một đứa con gái chưa, con đã bao giờ đứng trước mặt mẹ lớn tiếng vì một đứa con gái chưa? Con đã bao giờ làm như thế chưa? Tỉnh táo lại đi Dĩ Ân, đừng có mất hết lí trí vì một đứa con gái như thế." Bà phẫn nộ.

"Không phải cô ấy mà chính mẹ đã làm con mất lí trí." Anh điềm nhiên.

"Cái gì?"

"Con có kế hoạch và cũng có suy nghĩ, con sẽ làm theo cách của con mà không theo ý mẹ nữa, hạnh phúc của con, con sẽ tự quyết. Vậy nên, mẹ đừng can dự vào."

"Con nên biết rõ con là người kế thừa của gia đình này, con sẽ nối nghiệp sau khi ba con nghỉ việc ở công ty. Vì thế mẹ sẽ cưới cho con một cô vợ xứng với con. Ngay ngày mai con hãy đi xem mắt đi, đó là thiên kim tiểu thư của một Viện trưởng y học." Giọng bà rõ ràng, từng câu từng chữ rất quyết đoán.
Nghe bằng trái tim

Nghe bằng trái tim

"Nếu đôi tai không thể lắng nghe, hãy cảm nhận bằng trái tim" *** Alice là nhạc công

22-06-2016
Bản tình ca màu nắng

Bản tình ca màu nắng

Họ đã xa nhau sáu năm. Cứ ngỡ rằng khoảng cách sẽ dập tắt tình yêu nhưng đối với

22-06-2016
 Chồng à, em yêu anh!!!

Chồng à, em yêu anh!!!

Quán cafe quen thuộc của vợ chồng tôi, khung cảnh quán bình thường, cũng không phải vì

23-06-2016
Gã khờ

Gã khờ

Thảo bình tĩnh nói điều cô muốn: - Mình làm người yêu của nhau, anh nhé! Nhìn vẻ

23-06-2016
Điệp khúc trên tóc em

Điệp khúc trên tóc em

"Nơi ấy từng in dấu chân,Có mấy lần trên phố quen, em đến và mang phút giây diệu kì,

23-06-2016
Rồi anh sẽ trở lại?

Rồi anh sẽ trở lại?

Anh đã không quên được chị. Một mối tình đầu. Trong bất giác, Lynh dường như hiểu

23-06-2016
Luyến tình

Luyến tình

Tôi vừa đưa chân bước lên bậc thềm thứ ba thì trong nhà cũng vọng ra những tiếng

22-06-2016
Bến đỗ

Bến đỗ

Nó. Một con bé 22 tuổi. Hồn nhiên. Yêu thơ văn. Thích những con chữ. Giàu cảm xúc. Hay

23-06-2016
Nó và hắn

Nó và hắn

Nó Tóc tém, cao 1.56m ,chuyên mặc quần Jeans, áo sơ mi đủ loại. Nó mạnh mẽ, cá tính,

22-06-2016
Một chuyến đi

Một chuyến đi

Ngồi trên xe từ sân bay về nhà, cô chẳng biết nói gì trong câu chuyện phiếm về cuộc

22-06-2016
Làm chồng khổ thật

Làm chồng khổ thật

Để trở thành một ông chồng tân tiến, biết chia sẻ và tạo điều kiện nghỉ ngơi cho

23-06-2016
Chông chênh

Chông chênh

Người đàn bà bạc phần. Anh mất cách nay hai tuần, bỏ chị và thằng Cu chưa đầy 6

23-06-2016
Hãy bảo nắng về đi

Hãy bảo nắng về đi

Hãy bảo nắng về đi "Hãy bảo nắng về đi Cho em quên nhớ nhung, cho em quên những phút

22-06-2016
 Chồng à, em yêu anh!!!

Chồng à, em yêu anh!!!

Quán cafe quen thuộc của vợ chồng tôi, khung cảnh quán bình thường, cũng không phải vì

23-06-2016
Khi xương rồng nở hoa

Khi xương rồng nở hoa

Tôi ngồi chống cằm bên cửa sổ, nhìn chậu xương rồng đặt trên bệ, nhớ lại cách

22-06-2016