phải xưng hô thế nào đây?
Yêu thật rồi!
Lại gặp thằng khỉ đó đèo mi về, tau lại phát điên. Muốn chạy ra cho nó một phát, nhưng rồi tau cũng biết tau là gì của mi đâu. Tau sợ mi sẽ ghét tau, tau sợ lắm.
Và rồi tau không thể nào chịu được, tau đã quá yêu mi. Tau quyết sẽ tỏ tình mi. Có lẽ ngày 8-3 là ngày thích hợp nhất, đó cũng là sinh nhật mi. Ngày đó mi có lẽ là người hạnh phúc nhất ấy nhỉ. Tau mặc kệ mi đã có người yêu hay chưa. Tau đếch thèm quan tâm. Điều tau quan tâm lúc này là tau phải nói.
Mưa phùn sáng trước ngày mộng 8-3 sao quá lảng mạn, bầu trời không cười nổi làm sao xuyến trái tim tau. Ngồi một chỗ, cầm bó hoa trên tay, tao nhìn chằm chằm cái đồng hồ và cầu nó trôi thật nhanh. Ngày mai tau sẽ được gặp mi, hôm qua tau đã nhắn tin và mi đã đồng ý.
Đang trong suy tư, tau giật mình khi nghe thấy ai đó hét lớn bên nhà mi " con Lan ngất xỉu mẹ ơi". Tau giật mình đứng phắt dậy, lao nhanh. Tau trượt chân té trên nền gạch hoa trơn mẹ vừa lau nhà xong. Đầu tau đập mạnh xuống sàn. Đau kì lạ, tao thấy choáng váng, tau mê man rồi ngất đi tự lúc nào...
Tỉnh dậy, tau thấy mình đang nằm trong căn phòng cùng những người khác. Bênh viện, tau được đưa đến bệnh ngày hôm đó. Tau nhắm mắt lại, hình ảnh mi lại xuất hiện trong suy nghĩ đầu tiên của tau. Tau đã hỏi mẹ về tin tức của mi, mẹ bảo "Lan được đưa về nhà rồi" tau vui mừng lắm. Tau vui mừng lắm mi có biết không. Cứ lo cho mi, may là mi đã về nhà.
Buổi chiều tau được xuất viện, đầu tau vẫn còn đau, nhưng cứ nghĩ về sẽ được gặp mi là tau thấy vui lắm. Tau cứ nghĩ về mi, có lẽ trong suy nghĩ của tau giờ chỉ có mình mi, tau không quan tâm bất cứ cái gì trên đời này nữa. Thậm chí tiếng trống kèn đám ma ai chết gần đây cứ vang lên bên tai, tau vẫn không quan tâm. Giờ trong tau chỉ có mình mi.
Mi biết không?
Về đến nhà tau chợt rùng mình khi thấy lá cờ đám ma treo trước cổng nhà mi. Mùi nhang thoảng ra, khói làm kay mắt, tiếng trống kèn nghe não nùng. Mắt tau như mờ đi. Là ai???? Tau hỏi mẹ, mẹ lắc đầu không trả lời. Tau chạy ù qua nhà mi. Vừa bước vào hiên nhà, bức ảnh của mi ập trước mắt tau. Mi biết không? Tau không nói được lời nào. Đau đau lắm, tim tao như ngừng đập, chân như muốn khuỵu xuống. Trái tim tau như đang bị ai đó bóp nát. Đau , đau lắm, đau hơn cả lúc tau đập đàu xuống nền gạch hoa. Tao khuỵu xuống tựa bên cái quan tài vẫn còn thơm mùi sơn mới. Ai? Ai đang ở trong quan tài? Không phải là mi đúng không? Ngồi như một kẻ vô hồn, tao ngước mắt lên nhìn khung ảnh của mi, nhìn mi một lát, tau lặng lẽ đi về nhà, rữa mặt... Tau lại qua nhà mi môt lần nưã.
" Nguyễn thị LanSinh ngày...
Tại sao chứ? Tại sao lại là mi?
Mi vẫn chưa kịp nhận bó hoa ngày 8-3 của tau, mi chưa kịp nhận món quà sinh nhật mà tau bí mật tự làm ba đêm liền. Đó là hai căn nhà nhỏ được làm bằng tăm tre, nó không có hàng rào ngăn cách. Có cả cây ổi nho nhỏ được làm bằng giấy vụn, có cả bể cá trước sân nhà... Tau cũng chưa kịp nói lời anh yêu em đến mi. Tau cũng chưa kịp nhận cái cười lăn lốc của mi khi tau tỏ tình, và tau cũng chưa nhận được câu trả lời "mi có yêu tau hay không? " Tại sao chứ?
Tại sao người ở trong quan tài lại là mi, mà không phải là một người già bênh tật nào khác, tại sao? Tại sao chứ? Hôm nay là ngày 8-3, cũng là ngày sinh nhật của mi. Mi chưa nhận lời chúc yêu thương từ tau mà, sao lại vậy chứ. Tim tau đau, tau thấy khó thở. Tau về nhà nhốt mình trong phòng. Tiếng trống kèn đám ma cứ văng vẳng bên tai. Tau thấy ngột ngạt khó thở vô cùng. Tao đã khóc. khóc rất to, nước mắt cứ thế tuông ra. Tao khóc thảm thương như một con chó con vừa bị ai đó nện cho một cái ngay chân. Đau, tau đau lắm.
Mọi người tan rã khi mi đã được chôn cất đàng hoàng, họ vắng bóng sau mấy phút, để lại làng khói nhan cùng những giọt nước mắt của tau. Mi cũng sướng thật hôm ấy mi được nhận quá trời hoa còn gì. Đó là hoa đưa tiễn, cũng là hoa tặng mi 8-3 đó. Chắc vậy. Tau cầm bó hoa của hôm trước, nó đ héo rồi, cả món quà nữa. Bây giờ tau mới được tặng mi.
Có lẽ lúc đó mi nghe tau nói gì đúng không?............. Chỉ có mi và tau biết.
100 ngày từ khi mi vĩnh biệt cõi trần thế rồi trôi qua nhanh, mi đã ra đi thật vì bênh tim bẩm sinh từ ngày nào, nhưng điều không thể thay đổi là trong suy nghĩ của tau luôn có mi. Hôm đó, bé Tũn nhà mi qua nhà tau chơi, nó vác theo cái cặp to đùng. Nó bảo sang đây nhờ anh Hến vẽ "cô dâu chú rễ" cho nó. Nó dễ thương lắm.
Nó đưa cho tau quyển sổ nho nhỏ để vẽ cô dâu chú rễ, tau lật quyển sổ ra tìm trang trống để vẽ. Vô tình tau thấy những dòng chữ của mi. Lật nưã... tau thấy cả tên tau trong đó. Tau đọc.
Tau giật mình khi phát hiện ra rằng mi cũng thích tau. Nhưng tại sao chứ? Tại sao mi không nói? Trời ơi!! Giá như tau biết điều này sớm hơn. Phải chăng tại vì tau quá nhút nhát trong tình yêu.
Trời ơi! Tại sao chứ. Tau lại thêm một lần nữa khóc, đau, đau lắm mi biết không?
Tau không ngờ mi cũng thích tau, mi cũng nói trong nhật kí là mi muốn nói câu "em yêu anh", Ngộ thật .