XtGem Forum catalog
Bến đỗ

Bến đỗ

5 sao 5 / 5 ( 56 đánh giá )

Bến đỗ

↓↓
Nó. Một con bé 22 tuổi. Hồn nhiên. Yêu thơ văn. Thích những con chữ. Giàu cảm xúc. Hay khóc. Ngốc nghếch. Trẻ con. Nhưng không hề muốn lớn.

Nó. Thích bám đuôi. Và cái đuôi thì luôn bị người ta "không thích". Thế nhưng, cuối cùng, nó cũng tìm ra người thích cái đuôi.

Ấy là Béo. Béo thường bảo nó: "Béo thích những người con gái nhẹ nhàng, mỏng manh như nó. Béo sẽ có cảm giác được che chở cho một ai đó".

Và nó tin lời Béo. Tin sái cổ. Tin nguyên vẹn.

***

Bến đỗTải về

Béo, 25 tuổi. Công việc ổn định. Ngoại hình dễ nhìn. Hơi béo. Thực ra, lúc quen nó, Béo "không béo". Phải nói là hơi gầy. Chả hiểu sao, từ lúc yêu nó, Béo cứ béo quay ra thôi. Còn nó lại còm đi. Mọi người hay đùa Béo ăn hết phần của nó rồi. Nó chả hiểu là thế nào. Cơ mà, lúc đầu nó cũng không thích Béo mập lên. Nhưng sau, thấy nhiều thịt, nó ôm lại thích. Cái thân hình mỏng manh của nó lọt thỏm trong vòng tay Béo. Và nó bỏ đi quan niệm "không thích người béo tí nào!".

Béo ít nói. Nếu không nói là trầm tính. Béo thường không bắt chuyện với ai bao giờ, nếu như họ không bắt chuyện trước. Và nó, cũng vậy. Béo thích nó trước. Cũng là người nói lời thích nó. Thế nhưng, cả quá trình, nó luôn là người "chủ động". Nó luôn chủ động hỏi chuyện, nghĩ ra đủ thứ chuyện trên đời để hỏi hay trêu ghẹo Béo. Nó thích đùa. Béo thường không nói, chỉ cười. Nhưng lại bị cuốn hút vào những câu chuyện vu vơ của nó từ lúc nào không biết. Chỉ đêm về, Béo mới dám nhắn tin nói nhớ nó, thích đi dạo cùng nó, thích nghe nó cười, nó nói. Nó mỉm cười hạnh phúc. Nó gửi cho Béo một cái icon thật dễ thương thể hiện nó không nhớ Béo, rồi nhăn nhở. Và Béo xấu hổ. Nó tiếp tục cười ha hả. Vậy đấy, nó cứ hay trêu Béo thế đấy. Cơ mà, Béo bảo, Béo thích.

Nó với Béo có duyên. Nó nghĩ thế. Béo cũng nói thế. Bốn năm đại học, nó chơi thân nhất với một cô bạn. Có lần, cũng là lần đầu, nó về nhà cô bạn ấy. Nó biết Béo trong bữa cơm đông đủ gia đình cô bạn ấy. Thực ra lúc ấy, chỉ có Béo để ý nó, nó không hề chú ý đến Béo. Béo quá ít nói. Khác với tất cả những anh bạn trong bữa cơm ấy, dù muốn hay không muốn quen nó, chỉ có Béo là chẳng nói gì với nó. Cũng không xin số nó luôn. Chiều, nó đi chơi biển. Háo hức lắm. Lần đầu được đi biển. Nó đi cùng hội với Béo. Béo chở nó. Béo chẳng nói gì. Thấy Béo không nói gì, nó cũng im tịt. Chả hiểu sao, bình thường đi với người lạ, nó cũng "chẳng để miệng ăn da non", mà đi với Béo, nó cấm khẩu luôn. Đến biển, nó sà vào lòng biển, xoa xoa, hôn hôn hít hít rồi toe toét. Biển đáng yêu thật đấy. Nắm tay cô bạn thân, nó tung tăng chạy trên bãi cát dài, thả hồn cùng sóng, để sóng cuốn đi đâu không biết nữa. Bao nhiêu muộn phiền, tan hết. Béo không xuống tắm. Béo ở trên bãi cát ngắm nó. Nó có biết đâu. Cứ hồn nhiên như bản tính của nó thôi. Mãi về sau, khi yêu rồi, Béo mới nói, hôm đó Béo có việc phải lên Hà Nội gấp, nhưng Béo muốn ở lại vì nó, muốn nhìn nó thôi, nên đã ở lại, chở nó đi biển cùng mọi người. Hôm đó, 12h đêm, Béo bắt xe không được, gần sáng mới đến Hà Nội. Nhưng đổi lại, Béo thấy nó, được nhìn nó nô với sóng. Béo bảo nó hồn nhiên và tinh khôi quá. Béo thích con gái mặc váy trắng. Và béo thích nó từ đấy. Béo muốn che chở cho nó. Đấy là bí mật thứ nhất. Béo bảo nó thế.

Lên Hà Nội. Nó gặp lại Béo. Thật tình cờ. Béo ngồi cạnh nó, trong một quán nước liêu xiêu của một chị mà nó quen. Béo hỏi nó nhớ Béo là ai không. Nó cố vắt óc. Rồi cười trừ "Có ạ". Thực ra lúc ấy, nó đang mơ màng nghĩ nó gặp Béo lúc nào nhỉ, dù rất quen. Nó còn cái tật xấu hay quên mà sau này, Béo giận suốt. Nhưng kệ, nó vẫn cứ hay quên đấy. Cho Béo ghét.
Dừng lại để yêu...!

Dừng lại để yêu...!

Để yêu thương, không phải là lúc nào cũng là chạy theo và bất chấp, mà đôi khi đơn

22-06-2016
Hương trà gừng

Hương trà gừng

Nguyên chắc chắn rằng mình sẽ quên. Dẫu cậu biết rằng sự lãng quên ngay cả bản

23-06-2016
Tự sát

Tự sát

Máu, phun từng dòng đỏ lòm ra từ cổ tay, đau rát, cái cảm giác đau và sợ hãi dâng

23-06-2016
Không thể nói yêu em

Không thể nói yêu em

Và khi chứng kiến em gục ngã trên vai người con trai khác tôi hiểu rằng giá như chưa bao

22-06-2016
Chuyện tình hoa súng

Chuyện tình hoa súng

Cái gì đến rồi sẽ đến. Cái tan dù có vững bền, dù có đẹp đẽ mấy rồi cũng

22-06-2016
Đến sau, lau nước mắt!

Đến sau, lau nước mắt!

Cô gái bé nhỏ ngồi lặng yên bên cửa, đưa ánh mắt về một nơi xa xăm vô tận...Trời

23-06-2016
Hai con người

Hai con người

Hai con người, hai dòng suy nghĩ, tưởng rằng khác biệt nào ngờ trùng ngay tại một

22-06-2016
Số mệnh

Số mệnh

Ba mươi ngày qua, khi thực sự sống cho mình, tui đã tin vào thứ gọi là số mệnh. Nhưng

22-06-2016
Nụ hôn thoáng qua

Nụ hôn thoáng qua

Lâm Hạ Vy đang trong chuyến dã ngoại cùng với lớp đại học. Năm nay cô đã là sinh

23-06-2016
Khúc nhạc dịu êm

Khúc nhạc dịu êm

Giữa năm học lớp 12, tôi theo gia đình chuyển tới căn hộ nhỏ ở phố S. Con phố này

23-06-2016
Yêu đơn phương

Yêu đơn phương

Chú mày biết không, anh đã từng yêu đơn phương 1 cô gái trong 10 năm. Đến tận mấy

22-06-2016
Nụ cười của gió!

Nụ cười của gió!

Gia đình Uyên gặp bao nhiêu chuyện như vậy nhưng sao tui chưa bao giờ thấy Uyên

22-06-2016
Theo cơn gió nhẹ trôi

Theo cơn gió nhẹ trôi

Nó thích anh! Nó chưa từng nói với ai điều này, nhưng dù cho có ai đó trong số bạn bè

23-06-2016
Miền cỏ lạ

Miền cỏ lạ

"Nếu khoảng cách giữa chúng ta lớn như đại dương đến ngọn núi cao xa kia, thì đừng

22-06-2016
Tình

Tình

Nó và nàng tuy yêu nhau trông thế giới ảo chưa được bao lâu nhưng tình cảm vô cùng

22-06-2016
Sài gòn ngày trở về

Sài gòn ngày trở về

Ngày tốt nghiệp, rưng rưng nước mắt mừng mừng tủi tủi... *** Mừng vì đã hoàn

23-06-2016