Old school Swatch Watches
Nắng vẫn thắp ánh vàng trong đáy mắt

Nắng vẫn thắp ánh vàng trong đáy mắt

5 sao 5 / 5 ( 56 đánh giá )

Nắng vẫn thắp ánh vàng trong đáy mắt

↓↓
Tim chẳng biết được đâu. Tôi đã có một điểm tựa khác, và hình như tôi vừa bước qua những chông chênh trong mùa hơi thở hóa thành sương sớm để tan vào vô định. Tôi vừa Tìm thấy điểm tựa trong một ánh nắng vàng.

***

1. Những tâm hồn đi lạc.

Tên trên facebook của chị là Tim, nhưng chị tên thật là Vân Anh.

Chị gọi tường facebook là nhà, "nhà của Tim". Dĩ nhiên cái tên ấy dễ khiến những người nhạy cảm nảy sinh chút băn khoăn dịu dàng về chị. Và họ sẽ tìm được lời đáp khi xem tấm hình đại diện chị đặt, tấm hình vẽ một trái tim trên bãi cát dài và rộng, bên trong trái tim ấy là tên của chị cùng với tên một người bạn mà sau này tôi được biết, đó là "tri kỉ" của chị. Bên trên tấm ảnh là dòng trạng thái: nơi này chứa đựng rất nhiều yêu thương và bình yên!

Tôi biết về chị, bởi vì cả hai cùng thích viết. Những người có chung sở thích thường sẽ có cái lý để quen nhau trong một vài hứng khởi ban đầu. Nhưng chỉ là "ban đầu thôi". Mà thực ra, ai gặp nhau lúc đầu cũng nhiều hoan hỉ.

Nhưng Tim của tôi đặc biệt.

Nắng vẫn thắp ánh vàng trong đáy mắtTải về

Tôi với Tim biết nhau rõ ràng là tình cờ rồi. Nhưng không phải tình cờ nào cũng là cơ duyên! Thế gian này ngày càng ồn ã nhưng vẫn có lắm vu vơ. Cuộc sống gấp gấp dần, người ta ngày càng tất bật hơn nhưng chẳng tất bật nào làm tắt được mong muốn của tâm hồn: mong muốn đi lạc. Đi lạc để thấy nhau.

Và, trong một lần đi lạc, Tim đã nói với tôi:

- Đó là những chia sẻ thành thật của chị.

Giữa khoảng cách vời vợi, khung tin nhắn facebook vẽ ra cả ánh mắt Tim trong tôi. Ánh mắt khi kể những điều thành thật ấy không có chút nào buồn cả. Mà nó hiền hiền, nó nhỏ nhẹ. Nhỏ nhẹ một cách đằm thắm, ngay cả khi tôi còn ngợp trong xúc cảm người lạ. Tâm hồn tôi cũng đang đi lạc, Tim có biết?

Tim kể về chính bản thân chị cho tôi nghe. Rằng chị có đôi chân không thể đứng lên được. Nó không thể cử động. Rằng chị không được đến trường cho nên sở thích viết lách này cũng chỉ là cách chị thỏa mãn những xúc cảm chứ không thể "đạt tới trình độ như người ta".

Khi mới quen nhau, người ta sẽ mở lòng, một chút thôi.

Mở lòng một chút để sống là chính mình chứ không phải ai khác trong con mắt người lạ. Nhưng cái mở lòng như của Tim, ngay giây phút ấy tôi thấy mỏng manh quá. Đó là đêm. Là lúc tôi ngồi dưới đèn vàng, bên bàn phím, vừa viết vừa tán gẫu với bạn bè như một thói quen. Khi viết, tâm hồn tôi dễ đi lạc. Và tôi lạc giữa chút mong manh nào đó, tôi cảm nhận trực tiếp những nhỏ nhẹ của Tim.

Và, một cách tự nhiên, Tim cứ kể.

Tim kể cái buồn của ngày hôm qua:

- Những lúc đau buồn đến cùng cực và tưởng như không có hi vọng, chị chỉ có những con chữ làm bạn.

Có lẽ Tim cảm nhận được tôi đang nghe, nên chị Bảo:

- Để chị kể nhé.

Tôi không dám chen ngang vào những xúc cảm đó. Vì tôi biết cái bé nhỏ của mình, tôi biết rằng đôi khi người ta kể về cái yếu ớt của mình chỉ để kể thôi, không phải để người khác thương, cũng không chắc người ta đang yếu đuối.

Tôi bảo:

- Em mong là những điều chị nói không khiến chị buồn.

Tôi không muốn nói chuyện đạo đức. Không muốn sến sẩm trước những thứ xa lạ. Nhưng sự thật, trong một lúc, chị chẳng xa lạ với tôi nữa và rõ ràng tôi thấy đôi điều cảm thông nảy nở trong trái tim mình. Thứ cảm thông không thương hại, thứ cảm thông - đồng cảm và vững tin lắm.

Tôi muốn nói một câu, nhưng nghẹn lại: Chị này, dù chân chị không thể đứng lên, thì em thấy cuộc sống đối với chị vẫn rất tươi đẹp, khi mà trong đáy mắt chị, nắng chiều vẫn vàng, chút ồn ã của biển vẫn gọi cái lao xao lẻ loi.

Tôi nghẹn lại. Vì lời nói là nguồn gốc của hoài nghi.

Tôi im lặng để mà nghe tia nắng lao xao trong đáy mắt chị rớt vào trong tim mình để biết rằng chị thật đẹp. Cái đẹp không ở khuôn mặt hay cơ thể. Tôi nghĩ tới chuyện, chị có một tâm hồn biết viết những xúc cảm thành thơ. Nhờ chị mà tôi biết được những câu thơ có ý nghĩa với cuộc sống này nhiều như thế. Những câu thơ tự nhiên như là hơi thở:

"Cô gái à ! Hãy mạnh mẽ lên em.

Người ta có thể, vẽ vào trái tim em,

nhiều vết thương chằng chéo.

Xong rồi bỏ đi, không lần ngoảnh lại.

Chẳng việc gì em phải hành hạ bản thân

Em cứ buồn trong chốc lát rồi quên.

Hãy nắm bàn tay xứng đáng, cần em nắm

Hãy mỉm đôi môi xinh xắn khẽ cười.

Với một người cho em một điểm tựa.

Chuyện ngày xưa em không cần phải hứa...."

- Mạnh mẽ lên em, Tim -

Tôi phải đi lạc, để cảm nhận được Tim. Những câu thơ ấy chính là những ồn ào dịu dàng của Tim đó. Tim biết can đảm trước nỗi buồn để mở lòng mà cảm nhận tình yêu. Tim biết nhủ lòng "hãy mạnh mẽ". Tim mang một chút kiêu hãnh dịu dàng.

Có lẽ tôi đi lạc thật. Hoặc có thể những lẻ loi của đêm khiến cho tôi nhạy cảm trước Tim. Tôi chẳng thích kể chuyện tình cảm như là một câu chuyện đạo đức đại loại như: người ta phải thương nhau hay gì gì đó. Thương nhau là phải thương từ trong hơi thở, trong những thành thật chứ đâu phải trong ý chí. Mà đặc biệt lại là thứ ý chí của thoáng vội. Tôi biết, những lời Tim nói là hơi thở. Tôi hiểu, những cảm nhận của mình cũng là tiếng con tim khẽ lay mình. Cả hai chúng tôi cảm nhận được.

Tôi chỉ biết, trong một lúc Tim bỗng thật gần.

Và đêm đó, tôi chẳng ngủ được. Tôi nghĩ về Tim, tôi thương Tim. Bởi vì tâm hồn tôi đi lạc.....

Thế gian có cần không những tâm hồn đi lạc?

***

2. Định vị niềm thương.

Tôi gọi nó là Cơn gió lạ. Những cảm xúc của tôi đó. Lạ vì tôi chẳng giải thích được, chẳng định vị được. Những cảm xúc đối với Tim.

- Nhóc của chị đáng yêu như quả đất!

Nếu câu nói đó là từ người khác, chắc gì tôi đã có cảm xúc gì, nhưng đó là Tim. Nó ngọt ngào. Chẳng có gì công phá tâm hồn ghê gớm bằng một lời ngọt ngào rơi đúng vào khoảnh khắc tâm hồn lạc lõng.

Nắng vẫn thắp ánh vàng trong đáy mắtTải về

Tim còn cho tôi cái hạnh phúc khi cảm nhận được chút ấm áp nơi mình. Tim đan xen những nhỏ nhẹ của đôi mắt, cái ôn tồn của con tim vào khoảnh khắc tôi đang chấp chới ở tuổi đôi mươi, cố chạm vào cái lý tưởng của mình. Là vài câu dịu dàng:

- Nhóc của chị bao giờ cũng ấm áp như thế.

- Chị luôn ở đây này.

Cơn gió lạ.
Trôi

Trôi

Có những thứ có thể thay đổi được nhưng cũng có những thứ sẽ mãi luôn ở đó

22-06-2016
Trôi

Trôi

Có những thứ có thể thay đổi được nhưng cũng có những thứ sẽ mãi luôn ở đó

22-06-2016
Vũ điệu thanh xuân

Vũ điệu thanh xuân

Anh biết tất cả, nhưng anh đã làm tổn thương cô. Bây giờ là quá muộn. Ngay cả một

22-06-2016
Chuyện kể cho 40 năm sau

Chuyện kể cho 40 năm sau

Hàng trăm câu hỏi cứ quấn lấy tôi cả đêm, chẳng thể nào mà nhắm mắt lại được,

23-06-2016
Luyến tình

Luyến tình

Tôi vừa đưa chân bước lên bậc thềm thứ ba thì trong nhà cũng vọng ra những tiếng

22-06-2016
Ông đa tình

Ông đa tình

Mà ai thì cũng phải vậy thôi! Những người mình càng thương thì mình càng ít đề

23-06-2016
Kẻ ngoại đạo

Kẻ ngoại đạo

Em là cô gái theo đạo Kito, hiền lành, khuôn mặt tròn với đôi mắt rất to. Tôi là kẻ

22-06-2016
Màu của tình yêu

Màu của tình yêu

"Anh đi đây". Ba chữ ấy đến với với tôi lặng lẽ vào buổi sáng đẹp trời, Hoàng

23-06-2016
Khi tình đã cạn

Khi tình đã cạn

Vợ chồng thằng bạn lấy nhau được 10 tháng thì xảy ra xích mích rồi chia tay. Trong

22-06-2016
Chuyện kể cho 40 năm sau

Chuyện kể cho 40 năm sau

Hàng trăm câu hỏi cứ quấn lấy tôi cả đêm, chẳng thể nào mà nhắm mắt lại được,

23-06-2016
Hãy nắm lấy tay tớ

Hãy nắm lấy tay tớ

Ngày đầu gặp cậu, tớ không mấy ấn tượng về cậu bạn "lạnh như băng"ngồi ngay

22-06-2016
Nhật kí tháng 12...

Nhật kí tháng 12...

Tình cảm, sợ nhất là những cơn say nắng. Không phải yêu, chỉ là thích. Người đến

22-06-2016
Nghề nào cũng chán

Nghề nào cũng chán

Đó là câu trả lời của ch. khi đi phỏng vấn việc làm. Người ta hỏi có khi nào chán

22-06-2016
Về miền đất thương

Về miền đất thương

Những ngày gió mùa về, Hà Nội se lạnh, cái lạnh và từng đợt gió thốc làm mình

23-06-2016
Mẹ của bạn tôi

Mẹ của bạn tôi

Mẹ hắn khóc khô cả nước mắt vì hắn, và khuyên hắn đi học lại. Hắn không chịu,

22-06-2016
Em là gì của tôi?

Em là gì của tôi?

Tóm lại tôi vui vì tôi có số đào hoa. Phương châm của tôi là "vợ là nhà, nhân tình

23-06-2016
Khi xương rồng nở hoa

Khi xương rồng nở hoa

Tôi ngồi chống cằm bên cửa sổ, nhìn chậu xương rồng đặt trên bệ, nhớ lại cách

22-06-2016
Cụ già ven đường

Cụ già ven đường

Trên một con đường mòn người ta đang làm đường dở, xe cộ đi lại đông nghịt,

23-06-2016