Mùa theo mùa đi mãi
Tuổi nào nhìn lá vàng úa chiều nayTuổi nào ngồi hát mây bay ngang trờiTay măng trôi trên
Tuổi nào nhìn lá vàng úa chiều nayTuổi nào ngồi hát mây bay ngang trờiTay măng trôi trên
Nhưng Yến nào có yêu Khánh đâu, Khánh ơi là Khánh, Khánh cứ dồn hết tâm trí vào người ấy
Trên đời này, có một đứa, hễ học giỏi hơn mình, điểm cao hơn mình là mình ghét,
Ngồi trong chăn ấm gõ mấy dòng tản mạn trong khi ngoài trời đang mưa to và
Nó và cậu chơi thân với nhau từ hồi còn ở nhà trẻ. Nó khóc, cậu dỗ dành. Nó bị
Cơn mưa lại về trước ngõ làm ủ dột cả một buổi chiều. Mưa thường đến với
Hay là con ở nhà với cha má hen!, con không đi Sài Gòn học đâu? *** Một buổi chiều
Ai vì ai vì ai mà quay đều...Ai vì ai vì ai vì ai mà không ngủ được (1). *** 1. Xuân
Ở đâu trên trái đất này chúng ta sống cũng cần hàng xóm và tình làng nghĩa xóm mới
Hãy bảo nắng về đi "Hãy bảo nắng về đi Cho em quên nhớ nhung, cho em quên những phút
Bắt gặp anh trên đường, giữa những con phố ngày nào ta vẫn hay lui tới, nên cười,
Có sai không khi em cứ mãi yêu anh, yêu một người đã có người để thương, yêu như
Ba mươi ngày qua, khi thực sự sống cho mình, tui đã tin vào thứ gọi là số mệnh. Nhưng
"Gặp được cậu là do tớ và cậu có duyên Nhưng yêu cậu thì chỉ có tớ mắc nợ
*Thân tặng tất cả những ai yêu quý mùa đông* *** 1, Chiều chủ nhật thứ hai của
Tim chẳng biết được đâu. Tôi đã có một điểm tựa khác, và hình như tôi vừa bước
Cô và anh gặp nhau là duyên, nhưng cuối con đường thì chỉ có thể là lựa chọn của
Quán cafe quen thuộc của vợ chồng tôi, khung cảnh quán bình thường, cũng không phải vì
Nghịch lý của sự học ngày nay đang là một nỗi lo lớn trong toàn xã hội. *** Trong
Đừng bị cái suy nghĩ là người phụ nữ nhất thiết phải cần một người đàn ông
"Cháu ơi cháu ngủ với bà Mẹ cháu mót cà đến tận non trưa Cháu ơi cháu đã ngủ
"Cháu ơi cháu ngủ với bà Mẹ cháu mót cà đến tận non trưa Cháu ơi cháu đã ngủ
"Này bào nhiêu?" Tôi chợt hỏi. "Hết giá là 300k chú ạ!" Em trả lời. "300k sao, rẻ
Có những thứ tình cảm lặng thầm nhưng không thể thừa nhận, dù rất yêu nhưng lại
Lang thang bước đi về trên con phố cũ Hà Nội buổi cuối hoàng hôn, Linh thấy lòng mình