Old school Swatch Watches
Làm sao quên anh, mối tình đầu?

Làm sao quên anh, mối tình đầu?

5 sao 5 / 5 ( 56 đánh giá )

Làm sao quên anh, mối tình đầu?

↓↓
Anh biết anh đã làm em buồn nhiều lắm. Nhưng lại không thể làm gì khác được...

***

- " Nam. Em nhớ anh".

- "Ừ".

- ...

- "Em ngủ đi. Muộn rồi".

-...

Thương khóc òa. Khóc như một đứa trẻ bị hắt hủi. Sự lạnh lùng của Nam làm Thương đau quá. Mệt mỏi quá.

Đã ba năm trời. Thương vật vã hết tìm cách ở bên lại tìm cách xa Nam. Nhưng rồi, Thương thấy mình thất bại. Thất bại thảm hại. Hệt như cái trò chơi bắn trứng ngu ngốc mà Thương hay chơi. Dù bắn được nhiều hay ít, cuối cùng cũng chỉ là "game over", bị một rổ trứng rơi vào đầu rồi chết cái ngoẻo.

Làm sao quên anh, mối tình đầu?Tải về

Đôi lúc, đi giữa đường, kể cả là dừng đèn đỏ hay đi đến trường, Thương cũng đều miên man nghĩ: "Giữa bảy tỉ người như thế này, tại sao lại không có lấy một người cho riêng mình? Đòi hỏi của Thương có là quá đáng?".

Thương không xinh nhưng đáng yêu vừa đủ để một người con trai cũng phải rung rinh thốt lên rằng "em thật dễ thương". Thương không có thân hình "mình dây" như mấy bạn nữ thời nay thích giảm cân đủ kiểu. Nhưng thấy Thương, người ta thấy ngay sự no đủ, và vừa đủ để "mùa đông không lạnh". Thương vẫn còn nhớ cái chạm đầu tiên của Nam vào vòng eo của Thương: "Đây là bụng hay bánh mỳ?". Thương nhăn mặt. "Anh đùa đấy, con kiến mà mà. Nhưng bánh mỳ pa-tê giữa trời đông thì tuyệt hơn. haha". Dù là bị Nam chọc nhưng Thương vẫn thấy ấm áp đến lạ. Ấm áp đến nỗi Thương sống qua ba mùa đông tiếp theo thời đại học chỉ bằng một trong những câu nói ấy.

Mùa đông ấy, Nam ở bên Thương bằng cả sự mùi mẫn của một thằng trai mới yêu lần đầu. Nam chắt chiu cho Thương tất cả những hành động đẹp đẽ nhất của một thằng trai từng đơn phương một chị khóa trên hai năm, cho đến khi chị ấy có người yêu thì "vỡ mộng". Lần ấy, Nam khóc. Sau này yêu Thương, Nam nói "Anh sẽ không để em phải khóc vì anh. Thương em". Rồi Nam dìu Thương đi qua miền đông lạnh giá năm ấy, đi qua khắp các con phố trơ trụi những cành lá xác xơ, khắp những ngõ ngách xiêu vẹo của Hà Nội cổ, khắp những hàng quán lê la bên đường ăn một vài món đơn giản của mùa đông lạnh đến tê người. Có lúc Thương thì thầm: "Đông lạnh quá anh nhỉ?". "Anh sẽ ở bên em". Nam xiết đôi bàn tay Thương chặt hơn và bỏ vào túi áo Nam."Này, tại sao anh lại không nói thích em từ lớp 12? Tí nữa thì em thích người khác rồi". Thương hớn mặt lên, cố trêu Nam. "Vì anh muốn em đỗ đại học". "Có liên quan gì đến đỗ đại học đâu". "Nếu nói sớm, em sẽ bị ảnh hưởng đến việc học. Đồ ngốc". Vậy đấy. Định trêu Nam mà cuối cùng lại bị Nam bảo là đồ ngốc. Bực thật. Lúc nào cũng bị Nam bắt nạt. Bằng tuổi mà cứ tỏ ra là người lớn.

***

00h30 phút.

- "Anh muốn gặp em".

- "Tại sao anh muốn mà em lại phải đến gặp anh?".

- "Vì anh muốn. Xin em".

Thương dập máy. Tai ù đi. Sao chứ? Sao cứ phải đối xử với Thương như thế. Đã bao lâu rồi. Bao lâu con tim Thương đã ngủ yên rồi mà lại cứ đánh thức rồi dày vò nó như thế chứ?

Nước mắt Thương bắt đầu lã chã rơi. Dù đã vùi đầu vào một mớ việc làm thêm, dù đã tham gia thêm mấy câu lạc bộ tiếng Nhật và có thêm kha khá bạn mới. Dù đã đi một mình qua bao con ngõ nhỏ, dù đã lang thang liêu xiêu hết những chuỗi ngày nhớ Nam. Mà chỉ cần một cuộc gọi, cũng đủ làm Thương thấy mệt mỏi đến thế. Đi? Hay không đi? Lý trí? Con tim? Chọn gì đây? Thương gào lên. Phát điên với những suy nghĩ. Cuối cùng Thương chọn không đi. Nhất định không đi. Không thể đi. Thương không muốn gặp lại cái con người đó thêm một lần nào nữa.

***

- "Thương. Mình chia tay".

- "Vì sao?"

- "Nó tốt cho cả anh và em. Anh xin lỗi".

"Không. Nam. Em không chấp nhận. Em không chấp nhận lý do đó. Em mặc kệ anh".

Nam nhẹ nhàng ôm và lau những giọt nước mắt trên mi Thương. "Đừng khóc, cô gái của anh. Em sẽ tìm được một người tốt hơn anh. Thương em". "Không, Nam. Em sẽ buồn lắm. Đừng bỏ em". "Nào, ngoan nào. Anh chỉ muốn tốt cho em".

Muốn tốt? Như thế nào là muốn tốt cho em? Muốn tốt cho em là đá em đi yêu một người khác à? Hay muốn tốt cho em là em tìm được một thằng tốt hơn anh? Nếu vậy, sao lúc đầu lại nói yêu em?

Đau đớn nhất không phải là bạn bị đá. Mà đau đớn nhất là bạn không biết mình bị đá vì lý do gì.

***

Thương mới đổi việc. Chán việc "bảo mẫu", Thương chuyển sang xin làm tại một quán cà phê gần chỗ học. Tự nhiên lại có đam mê với các loại tách.
Tình

Tình

Nó và nàng tuy yêu nhau trông thế giới ảo chưa được bao lâu nhưng tình cảm vô cùng

22-06-2016
Tình

Tình

Nó và nàng tuy yêu nhau trông thế giới ảo chưa được bao lâu nhưng tình cảm vô cùng

22-06-2016
Ngày ấy và bây giờ

Ngày ấy và bây giờ

Ngày ấy, có biết bao nhiêu chuyện để giận hờn, có vô số cớ để trách

22-06-2016
Cơn gió vĩnh hằng

Cơn gió vĩnh hằng

"Thế nào là một tình yêu định mệnh?" "Là bạn sẽ vĩnh viễn không thể trả lời: Vì

23-06-2016
Để anh yêu em lần nữa

Để anh yêu em lần nữa

Anh có thể làm gì? Giải thích với cô rằng tất cả những thứ kia chỉ là hiểu nhầm,

23-06-2016
Tự sát

Tự sát

Máu, phun từng dòng đỏ lòm ra từ cổ tay, đau rát, cái cảm giác đau và sợ hãi dâng

23-06-2016
Để anh yêu em lần nữa

Để anh yêu em lần nữa

Anh có thể làm gì? Giải thích với cô rằng tất cả những thứ kia chỉ là hiểu nhầm,

23-06-2016
Đông này không có anh

Đông này không có anh

Có sai không khi em cứ mãi yêu anh, yêu một người đã có người để thương, yêu như

22-06-2016
Đến sau, lau nước mắt!

Đến sau, lau nước mắt!

Cô gái bé nhỏ ngồi lặng yên bên cửa, đưa ánh mắt về một nơi xa xăm vô tận...Trời

23-06-2016
Anh Đừng Đi

Anh Đừng Đi

Cô luôn luôn vui vẻ,nụ cười lúc nào cũng được nở trên đôi môi của cô,hồn nhiên

24-07-20166 chương
Người tớ thích

Người tớ thích

Chiều nay tớ đang đi trên đường, từng cơn gió thổi đến làm mấy sợi tóc của tớ

22-06-2016
Bồi hồi nghĩ về tết

Bồi hồi nghĩ về tết

Dù có sự khác nhau về vùng miền, về phong tục, tập quán của từng địa phương đi

22-06-2016
Điệp khúc trên tóc em

Điệp khúc trên tóc em

"Nơi ấy từng in dấu chân,Có mấy lần trên phố quen, em đến và mang phút giây diệu kì,

23-06-2016
Ván cờ cuộc đời

Ván cờ cuộc đời

Đúng như người ta vẫn bảo, ván cờ như cuộc đời, chỉ khi bị dồn vào đường cùng

22-06-2016
Ba

Ba

Mẹ thường bảo tôi là một đứa con gái thật chẳng giống con gái một xíu nào. So với

22-06-2016
Mẹ của bạn tôi

Mẹ của bạn tôi

Mẹ hắn khóc khô cả nước mắt vì hắn, và khuyên hắn đi học lại. Hắn không chịu,

22-06-2016
 Chồng à, em yêu anh!!!

Chồng à, em yêu anh!!!

Quán cafe quen thuộc của vợ chồng tôi, khung cảnh quán bình thường, cũng không phải vì

23-06-2016