Pair of Vintage Old School Fru
Khúc nhạc dịu êm

Khúc nhạc dịu êm

5 sao 5 / 5 ( 56 đánh giá )

Khúc nhạc dịu êm

↓↓
"

Ánh mắt của em nhìn tôi lần này thoáng chút ngạc nhiên, và có vẻ đã có phần nào đó bớt xa lạ.

***

Từ sau hôm đó, em để tôi đèo đến trường, rồi tan học lại đứng ở một góc đợi tôi qua cùng về. Mỗi buổi tối tôi lại ra ban công ngồi nghe tiếng đàn piano du dương êm ả từ căn phòng đối diện. Một điều đặc biệt là cánh cửa phòng kia không thường đóng kín nữa.

Em vốn không phải ít nói, chỉ là không thích nói chuyện với người lạ. Tôi mừng vì em đã mở lòng tin tưởng mà tâm sự nhiều điều với mình.

Trước kia, vì sợ cha dượng nên em thường ra khỏi nhà đi học từ rất sớm, buổi chiều học về cũng thường tìm một góc ngồi tới muộn mới vào nhà. Những khi ở nhà, em chỉ trốn trong phòng và đóng kín cửa. Sau này, tôi thường rủ em ra ngoài, cũng bảo em nên đi chơi cùng bạn, đã cảm thấy ngột ngạt thì không nên ở nhà.

Tôi bảo em: "Đừng sợ hãi gì, có anh ở cạnh em, bất kể lúc nào chỉ cần kêu anh là được."

Em nói với tôi: "Em sẽ luôn nghĩ mình có anh ở bên cạnh, cũng sẽ cố gắng can đảm và mạnh mẽ hơn."

***

Tôi rất muốn ở bên cạnh bảo vệ cho cô em gái bé nhỏ của mình, nhưng dù sao tôi cũng đã là học sinh lớp 12, còn đang bắt đầu cả một con đường rộng lớn phía trước. Sáu tháng sau đó, tôi thi vào trường sĩ quan, rồi phải xa gia đình, xa em để đi học mấy năm đại học. Tôi không nỡ xa cô bé ấy, tôi biết em cũng vậy. Ánh mắt nhìn tôi có gì đó trầm buồn, em nói: "Anh cứ yên tâm học tốt, em không sao cả, giờ em biết cách tự lo cho mình."

Tôi căn dặn em rất nhiều, mà giờ ngay cả tôi cũng không còn nhớ rõ, như là em nên tới nhà bạn chơi thay vì trốn trong phòng, như là em hãy khóa cửa cẩn thận, như là em nếu có việc gì hãy sang gặp mẹ tôi, rồi mỗi buổi tối em hãy cứ chơi đàn, tôi sẽ có thể cảm nhận được...

Tôi đã nhờ mẹ mình để ý, chăm sóc em. Tôi cũng đưa cho em một số điện thoại, bảo em có thể gọi cho tôi bất cứ khi nào, nhưng em không có điện thoại, có lẽ cũng sợ tôi phiền, nên thường rất ít khi gọi đến, và những lần em gọi tôi đều thấy giọng nói em giống như vừa khóc rất nhiều.

Mỗi năm hai lần được về nhà, tôi đều rủ em đi chơi đâu đó rồi buổi tối lại đòi nghe tiếng đàn của em, tiếng đàn ngày càng làm tôi mê đắm. Em cũng nói sau này sẽ học thanh nhạc.

Lần gần đây nhất tôi gặp lại em là ba năm trước. Em khi đó đã là một thiếu nữ mười bảy tuổi – xinh đẹp và dịu dàng, nhưng nét đượm buồn vẫn luôn thường trực sâu nơi đáy mắt. Tiếng đàn của em giờ cũng uyển chuyển mà trưởng thành hơn, mạnh mẽ và cứng cáp hơn. Sau khi đàn xong bản nhạc Forever in love, em quay sang hỏi tôi, ánh mắt sâu hút có vẻ gì đó mong chờ khó tả:

"Anh, anh trước giờ chỉ coi em là em gái thôi sao?"

Câu hỏi của em làm tôi vừa ngạc nhiên, lại vừa ngỡ ngàng. Tôi... thật sự cũng chưa từng suy nghĩ về điều đó, tôi không biết em nằm ở phần nào trong trái tim của tôi, chỉ biết em là người mà tôi luôn muốn ở bên cạnh bảo vệ và che trở.

"Anh có nhận thấy em đã có thể mang suy nghĩ của một cô gái gần mười tám tuổi?"

Tôi nhìn em. Câu hỏi đó lại tiếp tục khiến tôi ngẩn ngơ. Đúng, tôi có thể nhận ra điều đó, và có lẽ tôi cũng đã nhận ra được cái cảm giác mơ hồ của chính mình.

"Cô bé... em đã chuẩn bị... cho một vị trí mới chưa?"

Buổi tối hôm đó, có một điều mà tôi trước đó không thể ngờ - em tiến tới, kiễng gót, hôn nhẹ lên môi tôi – nụ hôn thoảng qua như cơn gió mùa xuân dịu mát. Đó có lẽ là câu trả lời em dành cho tôi.

Phải rồi, tôi có lẽ đã có phần ngốc nghếch. Vì tình yêu đâu cần phải chuẩn bị, nó là thứ tình cảm sẽ luôn đến một cách tự nhiên.

...

"Anh có thể hứa với em một việc chứ?" – Em ngước lên nhìn tôi và lại đưa ra một câu hỏi.

"Được, em nói đi."

"Anh có thể chờ tới khi em đến được nơi tự do của mình."

"Được, anh cũng sắp học xong rồi. Chờ khi đó, anh sẽ mang tự do đến cho em..."

Tôi mở chai nước khoáng, đổ phần nước trong suốt tưới cho đám hoa dạ yên thảo, phần thanh khiết trong đó cũng giống như em, cần phải được tự do hòa quyện vào đất trời...

Lần đó tôi rời đi cùng với một lời hứa, một mối quan hệ gì đó mới mẻ để hoàn thành nốt một năm học của mình.

Nhưng khi tôi trở về với một vai trò mới, em đã không còn ở đây. Gia đình tôi nói mẹ con em đã dọn đi, thoát khỏi căn nhà ngột ngạt kia, thoát khỏi người bố dượng luôn khiến em bất an sợ hãi. Và... chẳng biết em đã dọn đi đâu.

Vậy đúng là em đã thật sự đủ mạnh mẽ, đúng là em đã tự tìm được vùng trời tự do cho mình, nhưng em đã đến đâu giữa khoảng trời bao la bất tận đó?

***

Ba năm không gặp em, tôi giờ đã khoác lên mình bộ đồ xanh của quân nhân, bên tai dường như vẫn văng vẳng tiếng đàn sâu lắng mà nhẹ dịu. Cũng giống như buổi tối hôm nay, tôi đã đứng ngẩn ngơ rất lâu trước bóng hình của một cô gái ngồi trước cây dương cầm. Nhưng lần này hình bóng ấy không biến mất như thường lệ, tiếng đàn kia cũng không còn là những âm thanh phảng phất mơ hồ. Có gì đó rất gần...rất chân thật...

Hôm nay... có buổi giao lưu giữa đơn vị và học viện âm nhạc...

Tôi đang trên đường đi đến diễn đàn...

Âm thanh quen thuộc kia đã khiến đôi chân tôi cứ bất giác tiến theo tới...

Em, có phải cô bé của tôi?

Em ngẩng đầu nhìn tôi, mỉm cười – vẫn chính cái nụ cười tươi sáng trong veo như làn nước. Bản dương cầm Forever in love vẫn được tiếp tục, cho đến nốt nhạc cuối cùng, em cất tiếng hướng về phía tôi:

"Anh, em cuối cùng đã tìm thấy anh rồi..."

...
Biển gọi tên anh

Biển gọi tên anh

Cậu mong rằng một ngày nào đó, biển sẽ gọi tên cậu, và rồi trái tim cậu lại

22-06-2016
Khi nào em cưới anh?

Khi nào em cưới anh?

Tôi nhìn nàng vài giây rồi bảo "Tại sao lần này em không cầu hôn anh nhỉ?" "Em à?" -

23-06-2016
When you're gone

When you're gone

Chợt thấy trong lòng chẳng còn buồn, có chăng chỉ là một chút những cảm xúc mang tên

22-06-2016
Không phải là tình yêu

Không phải là tình yêu

Cô và anh gặp nhau là duyên, nhưng cuối con đường thì chỉ có thể là lựa chọn của

22-06-2016
Làm sao em có thể hiểu?

Làm sao em có thể hiểu?

Anh luôn như thế. Anh gặp gỡ các cô gái trước mặt tôi, như thể chẳng có gì. Đối

23-06-2016
Đến sau, lau nước mắt!

Đến sau, lau nước mắt!

Cô gái bé nhỏ ngồi lặng yên bên cửa, đưa ánh mắt về một nơi xa xăm vô tận...Trời

23-06-2016
Số mệnh

Số mệnh

Ba mươi ngày qua, khi thực sự sống cho mình, tui đã tin vào thứ gọi là số mệnh. Nhưng

22-06-2016
Anh yêu em Sơ mi trắng

Anh yêu em Sơ mi trắng

Còn với cô, cô luôn chọn cho mình chiếc áo sơ mi trắng của nam, cảm giác một thân

23-06-2016
Bạn thân

Bạn thân

Trên đời này, có một đứa, hễ học giỏi hơn mình, điểm cao hơn mình là mình ghét,

22-06-2016
Thương nhớ tháng ba

Thương nhớ tháng ba

Đã là giữa xuân, tháng ba lặng lẽ về đem theo sắc màu hoa gạo rực đỏ góc phố quê

22-06-2016
Mẹ của bạn tôi

Mẹ của bạn tôi

Mẹ hắn khóc khô cả nước mắt vì hắn, và khuyên hắn đi học lại. Hắn không chịu,

22-06-2016
Nhật ký xuân sang

Nhật ký xuân sang

Thành phố ngày cuối đông vẫn đầy những nắng. *** Trời đã về chiều rồi, cái

22-06-2016
Bỏ chồng đi chị

Bỏ chồng đi chị

Không biết em sao chứ chị không có thiện cảm với con gái đã li dị chồng lắm, ích

22-06-2016
Quy luật tự nhiên

Quy luật tự nhiên

"Mặt Trời bằng tuổi nó, hay rõ hơn là cùng lớp, chỉ khác cái Mặt Trời là nam còn nó

22-06-2016
Tình bạn mùa đông

Tình bạn mùa đông

- Lạnh quá! - An xoa hai lòng bàn tay vào nhau rồi xuýt xoa. - Tớ không chịu nổi nữa

23-06-2016
Bước qua quá khứ

Bước qua quá khứ

Tôi thật sự chẳng biết làm gì để vơi đi những cắn rứt ngoài việc trừng phạt

23-06-2016