Old school Easter eggs.
Bến đỗ

Bến đỗ

5 sao 5 / 5 ( 56 đánh giá )

Bến đỗ

↓↓
Nó. Một con bé 22 tuổi. Hồn nhiên. Yêu thơ văn. Thích những con chữ. Giàu cảm xúc. Hay khóc. Ngốc nghếch. Trẻ con. Nhưng không hề muốn lớn.

Nó. Thích bám đuôi. Và cái đuôi thì luôn bị người ta "không thích". Thế nhưng, cuối cùng, nó cũng tìm ra người thích cái đuôi.

Ấy là Béo. Béo thường bảo nó: "Béo thích những người con gái nhẹ nhàng, mỏng manh như nó. Béo sẽ có cảm giác được che chở cho một ai đó".

Và nó tin lời Béo. Tin sái cổ. Tin nguyên vẹn.

***

Bến đỗTải về

Béo, 25 tuổi. Công việc ổn định. Ngoại hình dễ nhìn. Hơi béo. Thực ra, lúc quen nó, Béo "không béo". Phải nói là hơi gầy. Chả hiểu sao, từ lúc yêu nó, Béo cứ béo quay ra thôi. Còn nó lại còm đi. Mọi người hay đùa Béo ăn hết phần của nó rồi. Nó chả hiểu là thế nào. Cơ mà, lúc đầu nó cũng không thích Béo mập lên. Nhưng sau, thấy nhiều thịt, nó ôm lại thích. Cái thân hình mỏng manh của nó lọt thỏm trong vòng tay Béo. Và nó bỏ đi quan niệm "không thích người béo tí nào!".

Béo ít nói. Nếu không nói là trầm tính. Béo thường không bắt chuyện với ai bao giờ, nếu như họ không bắt chuyện trước. Và nó, cũng vậy. Béo thích nó trước. Cũng là người nói lời thích nó. Thế nhưng, cả quá trình, nó luôn là người "chủ động". Nó luôn chủ động hỏi chuyện, nghĩ ra đủ thứ chuyện trên đời để hỏi hay trêu ghẹo Béo. Nó thích đùa. Béo thường không nói, chỉ cười. Nhưng lại bị cuốn hút vào những câu chuyện vu vơ của nó từ lúc nào không biết. Chỉ đêm về, Béo mới dám nhắn tin nói nhớ nó, thích đi dạo cùng nó, thích nghe nó cười, nó nói. Nó mỉm cười hạnh phúc. Nó gửi cho Béo một cái icon thật dễ thương thể hiện nó không nhớ Béo, rồi nhăn nhở. Và Béo xấu hổ. Nó tiếp tục cười ha hả. Vậy đấy, nó cứ hay trêu Béo thế đấy. Cơ mà, Béo bảo, Béo thích.

Nó với Béo có duyên. Nó nghĩ thế. Béo cũng nói thế. Bốn năm đại học, nó chơi thân nhất với một cô bạn. Có lần, cũng là lần đầu, nó về nhà cô bạn ấy. Nó biết Béo trong bữa cơm đông đủ gia đình cô bạn ấy. Thực ra lúc ấy, chỉ có Béo để ý nó, nó không hề chú ý đến Béo. Béo quá ít nói. Khác với tất cả những anh bạn trong bữa cơm ấy, dù muốn hay không muốn quen nó, chỉ có Béo là chẳng nói gì với nó. Cũng không xin số nó luôn. Chiều, nó đi chơi biển. Háo hức lắm. Lần đầu được đi biển. Nó đi cùng hội với Béo. Béo chở nó. Béo chẳng nói gì. Thấy Béo không nói gì, nó cũng im tịt. Chả hiểu sao, bình thường đi với người lạ, nó cũng "chẳng để miệng ăn da non", mà đi với Béo, nó cấm khẩu luôn. Đến biển, nó sà vào lòng biển, xoa xoa, hôn hôn hít hít rồi toe toét. Biển đáng yêu thật đấy. Nắm tay cô bạn thân, nó tung tăng chạy trên bãi cát dài, thả hồn cùng sóng, để sóng cuốn đi đâu không biết nữa. Bao nhiêu muộn phiền, tan hết. Béo không xuống tắm. Béo ở trên bãi cát ngắm nó. Nó có biết đâu. Cứ hồn nhiên như bản tính của nó thôi. Mãi về sau, khi yêu rồi, Béo mới nói, hôm đó Béo có việc phải lên Hà Nội gấp, nhưng Béo muốn ở lại vì nó, muốn nhìn nó thôi, nên đã ở lại, chở nó đi biển cùng mọi người. Hôm đó, 12h đêm, Béo bắt xe không được, gần sáng mới đến Hà Nội. Nhưng đổi lại, Béo thấy nó, được nhìn nó nô với sóng. Béo bảo nó hồn nhiên và tinh khôi quá. Béo thích con gái mặc váy trắng. Và béo thích nó từ đấy. Béo muốn che chở cho nó. Đấy là bí mật thứ nhất. Béo bảo nó thế.

Lên Hà Nội. Nó gặp lại Béo. Thật tình cờ. Béo ngồi cạnh nó, trong một quán nước liêu xiêu của một chị mà nó quen. Béo hỏi nó nhớ Béo là ai không. Nó cố vắt óc. Rồi cười trừ "Có ạ". Thực ra lúc ấy, nó đang mơ màng nghĩ nó gặp Béo lúc nào nhỉ, dù rất quen. Nó còn cái tật xấu hay quên mà sau này, Béo giận suốt. Nhưng kệ, nó vẫn cứ hay quên đấy. Cho Béo ghét.
Số mệnh

Số mệnh

Ba mươi ngày qua, khi thực sự sống cho mình, tui đã tin vào thứ gọi là số mệnh. Nhưng

22-06-2016
Vũ điệu thanh xuân

Vũ điệu thanh xuân

Anh biết tất cả, nhưng anh đã làm tổn thương cô. Bây giờ là quá muộn. Ngay cả một

22-06-2016
Chuyện kể cho 40 năm sau

Chuyện kể cho 40 năm sau

Hàng trăm câu hỏi cứ quấn lấy tôi cả đêm, chẳng thể nào mà nhắm mắt lại được,

23-06-2016
Chị

Chị

Sài gòn vào ngày đầu đông, nắng nhạt dần, những cơn mưa bất chợt len lỏi từng góc

23-06-2016
Gã

Vâng. Lại là gã. Chính gã chứ không phải ai khác. Gã lại đến tìm Linh. Cứ rảnh là

22-06-2016
Chiều nay mưa

Chiều nay mưa

Cơn mưa lại về trước ngõ làm ủ dột cả một buổi chiều. Mưa thường đến với

22-06-2016
Em thua rồi nhé

Em thua rồi nhé

"Anh kia! Bỏ ra đau quá!" Mặt nó nhăn nhó trố mắt nhìn anh. Anh quay sang nó nở nụ

22-06-2016
Ngốc thế

Ngốc thế

  Người đâu mà ngốc thế không biết! *** "Nè, Nam làm cái gì vậy hả?". Giọng nhỏ

22-06-2016
Để anh yêu em lần nữa

Để anh yêu em lần nữa

Anh có thể làm gì? Giải thích với cô rằng tất cả những thứ kia chỉ là hiểu nhầm,

23-06-2016
Đói

Đói

 Tháng mười hai rét mướt. Gió đông bắc tràn về trên từng con phố Hà Nội, tăng thêm

23-06-2016
Người lạ từng quen

Người lạ từng quen

Tôi thường ít khi muốn đi xa. Đơn giản vì sau mỗi chuyến đi lại cảm thấy mình mắc

22-06-2016
Đánh rơi quá khứ

Đánh rơi quá khứ

Nó và cậu chơi thân với nhau từ hồi còn ở nhà trẻ. Nó khóc, cậu dỗ dành. Nó bị

22-06-2016
Ai mà biết...

Ai mà biết...

- Ba ơi sao ba chết sớm thế, ba ơi con chưa kịp phụng dưỡng ba lấy một ngày ba đã đi

23-06-2016
Tình thương

Tình thương

Ông và nó đã sống với nhau bảy năm trong căn nhà gỗ nhỏ chưa đầy tám mét

22-06-2016
Ngày ấy và bây giờ

Ngày ấy và bây giờ

Ngày ấy, có biết bao nhiêu chuyện để giận hờn, có vô số cớ để trách

22-06-2016
Bước hụt

Bước hụt

Ngày báo tin đậu đại học, nó vừa vui vừa lo, xa ba mẹ, gia đình, nó không dám chắc

22-06-2016
No More

No More

"Chúng ta chia tay nhé?" Anh nhìn cô với đôi mắt nâu nhạt. Tại sao anh lại hỏi cô câu

23-06-2016