XtGem Forum catalog
Tấm áo mưa của mẹ

Tấm áo mưa của mẹ

5 sao 5 / 5 ( 56 đánh giá )

Tấm áo mưa của mẹ

↓↓
Cách trường 1 km, hằng ngày tôi phải đi bộ trên con đường đất đỏ vào mỗi buổi trưa nắng và lại lủi thủi đi về một mình trong những buổi chiều tà. Những kí ức đó tôi mãi không quên, đặc biệt là những buổi chiều mưa ròng rã.

***

Mùa mưa là mùa vui nhất trong năm, tôi thích cái cảm giác nằm trong nhà tôn nghe nước mưa rơi ào ào trên mái và tiếng gió rít luồn qua những bờ tường loang lỗ; các chị tôi thường ví nó như những tiếng kêu gào của tự nhiên. Mùa mưa cũng là mùa khổ nhất của đám trẻ tới trường như tôi. Sau những cơn mưa, con đường đất đỏ không còn những cơn bụi mịt mù sau những chuyến xe qua mà là con đường dính đầy đất đỏ. Đất đỏ dính đầy vào dép khiến chúng tôi chẳng thể nào nhấc chân lên khỏi mặt đất, đứa nào cũng tay cầm dép tay kéo áo mưa để khỏi mưa bay ướt cặp.

Tấm áo mưa của mẹTải về

Những ngày mưa đó, tôi vội nhét sách vở vào cặp và cho vào cái áo sơ mi trắng rộng thùng thình của chị tôi và chạy. Thay vì được mặc những bộ quần áo mưa nhiều màu như của bạn bè đồng trang lứa, trên tay tôi chỉ là một mảnh nilon nhỏ, nhàu nát một màu vàng. Và cứ thế, những chiều mưa ấy tôi lại một mình cầm chiếc áo mưa, cột chặt ở cổ rồi chạy...chạy như ma đuổi.

Nhưng rồi, cũng có nhiều hôm mưa vào lúc tôi chuẩn bị đến trường đi học. Mưa làm ngả nghiêng những cây cối hai bên đường, cỏ rạp xuống và nước chảy ào ào. Tôi lại một mình lội mưa trên con đường nhầy nhụa đất đỏ dính, một tay cầm cặp, một tay cố ghì lấy mình khỏi những giọt nước mưa "cứng đầu" đang cố len lỏi qua những lỗ thủng nhỏ trên áo mưa. Cũng có nhiều hôm, sách vở bị lấm lem mực; chữ trang này nhảy qua trang kia, những lúc ấy tôi lại khóc thật nhiều, phần sợ bị mắng phần buồn vì công sức chép bài mỗi ngày.

Những ngày mưa đó, tôi nhìn thấy bạn bè được ba mẹ chở đi và những chiếc áo mưa nhiều màu sắc lại khiến tôi thêm buồn hơn. Tôi nhìn lại chiếc áo mưa của mình, tôi lại càng tủi thân. Gọi là áo mưa cho "oai" thế thôi nhưng thực ra đó chỉ là một tấm nilon lớn mẹ tôi cắt ra từ những bao phân bón. Sau khi giặt sạch, mẹ phơi lên và gấp ngay ngắn cho tôi và mẹ gọi đó là "áo mưa". Những buổi chiều mưa ấy, nước mắt tôi đã hóa vào những giọt mưa và trôi theo những dòng nước; tôi buồn và tủi thân. Tôi muốn được mẹ chở đi học, tôi muốn được một chiếc áo mưa màu tím...tôi muốn...

Những ngày mưa đó, tôi cảm thấy sao số mình thật xui xẻo, tại sao nhà tôi lại nghèo như vậy, tại sao mẹ tôi không cho tôi được một cuộc sống hạnh phúc như bao người khác.

Nhưng cũng sau những ngày mưa đó, tôi lại thấy thương mẹ nhiều hơn. Mỗi khi trời mưa, mẹ tôi lại phải gồng mình chạy trốn những cơn mưa, mẹ phải loay hoay cất những bao bắp trên hiên để không bị ẩm, mẹ phải cất những bó củi khô để có cái nấu cơm. Và cũng trong những buổi chiều đó, mẹ lại phải chạy vạy đi mượn vài ba lon gạo để nấu cơm cho lũ chúng tôi. Chiều mưa, mẹ chỉ mặc lên mình vỏn vẹn chiếc áo mưa cũ tôi đã bỏ, mẹ nói "vẫn còn dùng được". Chiếc áo mưa bay phất phơ trong trời mưa, từng giọt nước rơi xuống xuyên qua những lỗ hổng trong áo mưa của mẹ, từng giọt, từng giọt.....
Một thời Yahoo

Một thời Yahoo

Nhớ yahoo, nhớ cả một chặng đường đời của mình gắn với nó... *** 1. Nhớ nhất

22-06-2016
Tấm áo mưa của mẹ

Tấm áo mưa của mẹ

Cách trường 1 km, hằng ngày tôi phải đi bộ trên con đường đất đỏ vào mỗi

22-06-2016
Miền kí ức về má

Miền kí ức về má

Hay là con ở nhà với cha má hen!, con không đi Sài Gòn học đâu? *** Một buổi chiều

22-06-2016
Thương nhớ tháng ba

Thương nhớ tháng ba

Đã là giữa xuân, tháng ba lặng lẽ về đem theo sắc màu hoa gạo rực đỏ góc phố quê

22-06-2016
Mùa theo mùa đi mãi

Mùa theo mùa đi mãi

Tuổi nào nhìn lá vàng úa chiều nayTuổi nào ngồi hát mây bay ngang trờiTay măng trôi trên

22-06-2016
Một chuyến đi

Một chuyến đi

Ngồi trên xe từ sân bay về nhà, cô chẳng biết nói gì trong câu chuyện phiếm về cuộc

22-06-2016
Đâu rồi tuổi thơ

Đâu rồi tuổi thơ

Sài Gòn mấy hôm nay đột nhiên trở mưa giông kèm theo đó là tiếng sấm chớp, tuy không

22-06-2016
Đâu rồi tuổi thơ

Đâu rồi tuổi thơ

Sài Gòn mấy hôm nay đột nhiên trở mưa giông kèm theo đó là tiếng sấm chớp, tuy không

22-06-2016
Bánh giò

Bánh giò

Bánh giò sẽ mãi là người bạn đồng hành cùng con cho tới cuối đời. *** Lê đôi

23-06-2016
Tình thương

Tình thương

Ông và nó đã sống với nhau bảy năm trong căn nhà gỗ nhỏ chưa đầy tám mét

22-06-2016
Thôi thương, thôi nhớ

Thôi thương, thôi nhớ

"Người ta cứ bảo em khôn, lấy ông Việt kiều đi Tây đi Mỹ cho sướng chứ theo chi chú

23-06-2016
Chờ đợi để yêu

Chờ đợi để yêu

Cuộc đời quả thật khó đoán. Một anh chàng từng làm "cấp trên" của tôi trong quán ăn

23-06-2016
Ngày cuối năm...

Ngày cuối năm...

Một đời người có bao nhiêu lần cuối năm? Con số thất thường, mơ hồ không ai trả

23-06-2016
Đâu rồi tuổi thơ

Đâu rồi tuổi thơ

Sài Gòn mấy hôm nay đột nhiên trở mưa giông kèm theo đó là tiếng sấm chớp, tuy không

22-06-2016
Trái tim không gục ngã

Trái tim không gục ngã

 Sẽ luôn có những người cảm phục Khiết Du vì cô chính là một trái tim không bao giờ

22-06-2016