Teya Salat
Cụ già ven đường

Cụ già ven đường

5 sao 5 / 5 ( 56 đánh giá )

Cụ già ven đường

↓↓
Trên một con đường mòn người ta đang làm đường dở, xe cộ đi lại đông nghịt, những giờ cao điểm đôi khi còn chẳng thấy người vì khói bụi ấy thế mà bên vệ đường, vẫn có một ông cụ nom cũng phải trên tám mươi, cụ ngồi úp mặt xuống trên cánh tay phải chỉ để "xin ăn".

***

Cụ già ven đườngTải về

Nói là xin ăn nhưng thực ra ai cho gì thì lấy đó,có khi là mấy đồng tiền lẻ, ổ bánh mỳ không, cái bánh bao...Tôi chẳng biết cụ ngồi đó từ bao lâu rồi, tôi chỉ biết khi tôi đi làm qua đó đã thấy cụ ngồi đó rất lâu rồi, nghe mấy bà hàng nước quanh đó bảo cụ ngồi "ăn xin' ở chỗ đó cũng vài năm nay rồi, sáng sớm khoảng tầm hơn sáu giờ sáng là cụ đã ra ngồi chẳng quản trời lạnh hay trời nắng, có hôm trời mưa cụ vẫn vẫn mặc cái áo mưa mỏng rồi lại ra ngồi đấy . Nghe đến đó lòng tôi như thắt lại, tim tôi như ai bóp nghẹt. Tôi bỗng nhớ đến những cuộc nhậu của những người giàu có nơi tôi đnag làm thêm cùng đám bạn của họ, họi gọi những món đắt tiền có khi tiêu tốn cả chục triệu ấy thế mà nơi mô đất ven vệ đường lại có một con người hằng ngày vẫn lầm lũi ngồi đó chỉ đợi ai đi qua cho mình vài đồng tiền lẻ đãvui lắm rồi. Hai khung cảnh đối lập của hai tầng lớp càng làm tôi thêm chua xót, tôi thấy thương cụ, thương cả chính tôi- những người nghèo khó.

Mỗi buổi sáng đi qua, tôi thấy cụ ngồi đó từ bao giờ, có khi trong chiếc nón rách đã có vài đồng tiền lẻ ai đi qua bỏ vào nhưng nhiều lần tôi chẳng thấy có đồng tiền nào trong chiếc nón rách, chẳng biết mỗi ngày cụ ngồi đó kiếm được bao nhiêu tiền nữa ?

Chỗ cụ ngồi là một mô đất cao người ta đắp lên để ngăn nước, con đường trước mặt cụ toàn là khói bụi của xe cộ, , người cụ gầy gò lúc nào cũng đội một chiếc mũ len đã tuột vài sợi chỉ sờn cũ kỹ, trước mặt cụ là chiếc nón lá rách vành. Cụ ngồi đấy , mặt cúi gằm xuống úp vào cánh tay còn lại đang giữ khư khư chiếc nón rách kia, chẳng biết là vì cụ mệt hay vì khói bụi mà cụ phải cúi mặt xuống như thế.

Giữa khói bụi mù mịt, cụ vẫn ngồi đấy, miệng cụ lúc nào cũng lẩm bẩm câu nói "làm ơn cho tôi ít đồng lẻ", khuôn mặt vẫn cúi gầm với đầy vẻ mệt mỏi...Tôi nghe người ta bảo nghèo thế thôi nhưng cụ lành lắm, có lần ngồi cả ngày được có hơn chục ngàn tiền lẻ nhưng thấy thằng bé tàn tật bán vé số đi qua, cụ cũng chẳng ngần ngại mua giúp nó tờ vé số. Có phải sống trong cùng cảnh nghèo người ta mới thấy cần phải yêu thương nhau nhiều hơn không ?

Rồi những bữa trưa chỉ là một ổ bánh mỳ không dầy tạm bợ hay là gói xôi đã mua từ lúc sáng sớm, tất cả chỉ cần nghĩ đến thôi là mắt tôi đã nhòe đi. Trên cuộc đời này sao lại có những con người đáng thương đến như thế. Tôi của nhiều năm sau nữa liệu có bị bỏ rơi trong lớp khói bụi mù mịt như ông cụ ven vệ đường này không ? Tôi bước thật vội đi qua chỗ ông cụ ngồi trong lòng không sao hết liên tưởng đến hình ảnh ấy.

Nếu như tôi không đi qua đoạn đường này liệu tôi có bao giờ biết đến một ông cụ vẫn ngày ngày ngồi bên vệ đường trong cái dáng vẻ mệt mỏi hốc hác chỉ mong kiếm được vài đồng tiền lẻ, liệu tôi có nghĩ về một tương lai mù mịt để cố gắng cho một ngày mai.

Trên khuôn mặt gầy hốc hác đôi khi lại ngước lên nhìn người qua đường rồi lại nhìn xuống chiếc nón lá rách khuôn mặt ông cụ lại thêm phần sầu não. Người đi đường mỗi lúc một đông hơn, họ chẳng có ai để ý đến ông cụ bên vệ đường trong chiếc áo len màu xanh dương đã đổi màu, ai cũng vội vã vội vã để chẳng thể nhận ra một con người nữa đang lầm lũi trong màn khói bụi của sự vô tâm đến lạnh người.

Lâu lâu lại có vài người từ quán ăn bước ra, họ ăn mặc những bộ quần áo đắt tiền, họ để lại những đồng tiền lẻ gửi xe thừa vào chiếc nón trước mặt ông cụ. Khuôn mặt già nua héo úa vui mừng, vội ngước lên nhìn người vừa đặt vào trong chiếc nón của mình vài đồng tiền lẻ rồi lẩm bẩm gì đó hình như là cảm ơn thì phải. Nhìn vào ánh mắt ông cụ lúc đó, tôi biết ông biết ơn lắm cái người vừa cho mình những đồng tiền thừa của họ, rồi cụ vội vàng nhặt những đồng tiền trước mặt vuốt thật thẳng bỏ vào trong túi áo, rồi lại cúi mặt xuống như lúc trước.

Những cơn gió lạnh mùa đông như táp thẳng vào mặt tôi đến lạnh toát ấy thế mà ông cụ vẫn ngồi co ro trên mô đất cao trong chiếc áo len cũ, nhìn hình ảnh đó làm cho tôi mỗi lần đi qua, tôi chỉ muốn chạy thật nhanh vì tôi sợ nếu tôi đi chậm lại sống mũi tôi sẽ cay cay rồi có giot nước mắt mặn chát sẽ chảy dài trên đôi gò má tôi và tôi sẽ yếu lòng mất. Tôi bỗng thấy mình vô dụng quá.

Ngày mai, nghe đài báo gió mùa đông bắc về, một tiếng thở dài khe khẽ tôi chợt nghĩ "ngày mai cụ còn ngồi đấy không?".

Ny
Bỏ chồng đi chị

Bỏ chồng đi chị

Không biết em sao chứ chị không có thiện cảm với con gái đã li dị chồng lắm, ích

22-06-2016
Thôi thương, thôi nhớ

Thôi thương, thôi nhớ

"Người ta cứ bảo em khôn, lấy ông Việt kiều đi Tây đi Mỹ cho sướng chứ theo chi chú

23-06-2016
Kỹ năng đặt câu hỏi

Kỹ năng đặt câu hỏi

Nếu anh dành toàn bộ cuộc sống của anh để tìm hiểu những câu hỏi sai, câu trả lời

22-06-2016
Bước hụt

Bước hụt

Ngày báo tin đậu đại học, nó vừa vui vừa lo, xa ba mẹ, gia đình, nó không dám chắc

22-06-2016
Em đồng nát khả kính

Em đồng nát khả kính

"Này bào nhiêu?" Tôi chợt hỏi. "Hết giá là 300k chú ạ!" Em trả lời. "300k sao, rẻ

22-06-2016
Không thể nói yêu em

Không thể nói yêu em

Và khi chứng kiến em gục ngã trên vai người con trai khác tôi hiểu rằng giá như chưa bao

22-06-2016
Cách sống...

Cách sống...

Một ngày nào đó, khi nhìn lại bạn sẽ nhận ra rằng đấy mới chính là những khoảnh

23-06-2016
Gã

Vâng. Lại là gã. Chính gã chứ không phải ai khác. Gã lại đến tìm Linh. Cứ rảnh là

22-06-2016
Nghề nào cũng chán

Nghề nào cũng chán

Đó là câu trả lời của ch. khi đi phỏng vấn việc làm. Người ta hỏi có khi nào chán

22-06-2016
Tri kỷ

Tri kỷ

Thứ đáng giá đến đâu cũng không đáng giá bằng tri kỷ. *** Ngày xưa có một phú

22-06-2016
Khi nào em cưới anh?

Khi nào em cưới anh?

Tôi nhìn nàng vài giây rồi bảo "Tại sao lần này em không cầu hôn anh nhỉ?" "Em à?" -

23-06-2016
Ngày cuối năm...

Ngày cuối năm...

Một đời người có bao nhiêu lần cuối năm? Con số thất thường, mơ hồ không ai trả

23-06-2016